Nghı̃ là vâ ̣y, nhưng tôi vẫn cứ đứng chết trân, toàn thân tê cứng còn đầu
óc thı̀ rối loa ̣n, chẳng còn khả năng quyết đi ̣nh nữa.
Bỗng, tôi thấy ánh mắt hiểm đô ̣c của con báo chếch lên đằng sau tôi.
Tôi khi ̣t khi ̣t mũi ngửi không khı́ và tôi biết chuyê ̣n gı̀ đã diễn ra.
<Biến đi, đồ mèo con,> Marco hét. <Mày có thể đánh ba ̣i sói, mày có
thể đánh ba ̣i khı̉ đô ̣t. Nhưng mày đừng hòng chơi la ̣i hai tu ̣i tao mô ̣t lúc.>
Vê ̣t sáng trong mắt con báo liền tối sầm la ̣i. Tı̀nh thế đã thay đổi: thế
thươ ̣ng phong của nó đã không còn.
Con báo quay đi và nhẩn nha bước khỏi vùng chiến đi ̣a. Đươ ̣c mô ̣t
quãng, nó dừng la ̣i bên mô ̣t cây cao và ngoái nhı̀n la ̣i. Đôi mắt vàng của nó
dòm tôi trừng trừng như muốn bảo: Lần tới, con mồi bé nhỏ kia sẽ không
thoát nổi tay ta đâu.