"Đúng, mà có quái gı̀ đâu trong mấy phòng điê ̣n thoa ̣i công cô ̣ng bự đó
mà Siêu Nhân cũ cứ bước vào thay đổi lốt hoài hả?"
"Bồ biết không, tui vẫn không quen đươ ̣c với tay đóng Siêu Nhân mới,"
Jake nói.
Tôi bắt đầu tâ ̣p trung vào lốt hı̀nh biến. Đây là công chuyê ̣n chuyển thư
đường không. Giờ của Chim. Nhào vô qua đường cửa sổ, quắp cái hô ̣p rồi
nhào ra liền tức thı̀. Hổng vấn đề gı̀ ráo tro ̣i, như Rachel từng nói. Chả có
quái gı̀ đáng lo cả nếu so với cái tin đô ̣ng trời mà Erek mới báo cho tu ̣i tôi.
Tôi đã quá quen thuô ̣c với lốt hı̀nh biến, mô ̣t con ó biển. Ó biển cùng ho ̣
với diều hâu. Thường tu ̣i ó biển sống gần mă ̣t nước và ăn cá. Rất hiếm khi
tu ̣i nó la cà trong phòng vê ̣ sinh nam ở tiê ̣m Burger King.
Tôi tâ ̣p trung suy nghı̃ và bắt đầu co rút. Cái bồn tiểu tự nhiên nằm ngay
tầm mắt và Jake thı̀nh lı̀nh cao vo ̣t lên mô ̣t cách khác thường.
Cô ̣c! Cô ̣c! Cô ̣c! có tiếng gõ cửa.
“Có người trong này!” Jake cao gio ̣ng nói, tôi tiếp tu ̣c biến hı̀nh.
Da tôi chuyển sang màu xám. Màu như mô ̣t viên phấn dı́nh sı̀nh vâ ̣y.
Như thể tôi bi ̣ chết ươn vài tuần rồi á. Nói thiê ̣t với ba ̣n là rất bực mı̀nh
khi phải đứng ngó xuống và thấy làn da của mı̀nh đổi màu xám ngoét.
Nhưng cũng không bực bằng khi đám lông bắt đầu lốm đốm xuất hiê ̣n như
mấy đường kẻ nguê ̣ch ngoa ̣c và rồi thı̀ mô ̣t mớ như vảy bong ra.
Các ngón tay của tôi giãn ra, dài thuô ̣t so với phần còn la ̣i của cánh tay
và bàn tay. Chúng vừa kéo dãn ra, vừa trồi ra khỏi làn da và trở thành mấy
lóng xương khô trần tru ̣i kiểu xương chim.
"Eo ôi!" Jake thốt lên, ráng cười nhưng mă ̣t lô ̣ vẻ ghê sơ ̣. "Coi kı̀a, cái
này mới à nha!"
"Chúa ơi, tui hổng muốn thấy la ̣i lần nào nữa đâu á!" Tôi nói.
Biến hı̀nh thiê ̣t hổng cách chi đoán trước đươ ̣c. Mo ̣i thứ chả tuần tự gı̀
ráo tro ̣i. Nó toàn tới đủ các bước bất ngờ, kỳ cu ̣c, hoàn toàn hổng có gı̀ là
dễ coi chút nào.
Cái món xương trần lô ̣ ra là mới hẳn. Và cực kỳ, cực kỳ không đe ̣p chút
nào hết.
Cô ̣c! Cô ̣c! Cô ̣c! Cô ̣c! Cô ̣c! La ̣i có tiếng gõ cửa.