“Có ai trong đó không?” Mô ̣t gio ̣ng đàn ông cất lên.
“Có đấy, có người trong này” Jake hét la ̣i “Bố khı̉!”
“Ra ngay!”
“Sao cơ?” Jake hỏi.
Đúng lúc đó că ̣p môi tôi đã chuyển thành chiếc mỏ cứng.
“Mấy đứa nhóc tu ̣i bay vô đó chı́ch choác hả?”
“Đâu có!” Jake nhı̀n xuống tôi vẻ sốt ruô ̣t “Le ̣ lên đi.”
“RA KHỎI ĐÓ NGAY LẬP TỨC”
La ̣i thêm mô ̣t gio ̣ng nói mới đầy uy quyền, tôi nghe tiếng chı̀a khóa xoay
trong ổ.
“Ngưng biến hı̀nh đi!” Jake thı̀ thào “Đứng thẳng lên và đừng nói gı̀
hết”.
Tôi đứng đực ra đó trên những cái chân đầy vuốt, khoảng chı́n chu ̣c
phần trăm đã là con ó biển. Jake chùm cái áo khoác lên người tôi, lồng
phần mũ lên đầu tôi và thắt dây la ̣i.
Cánh cửa bâ ̣t mở. Người quản lý và mô ̣t câ ̣u nhóc trong đồng phu ̣c của
tiê ̣m Burger King đứng đó, lom lom nhı̀n tu ̣i tôi.
“Em đang giúp em trai của em đi vê ̣ sinh,” Jake vỗ vỗ lên vai tôi.
Hai người no ̣ nhı̀n xuống tôi đang đứng trong bô ̣ áo khoác lùng nhùng,
bư ̣ đến mức xếp thành lớp dưới că ̣p chân đầy những vuốt của tôi. Hai cánh
tay tôi rũ xuống lủng lẳng.
“Em của chú nhóc hả?” Người quản lý hỏi. “Nhưng cái áo khoác sao
rô ̣ng thế?”
“Ấy, cái áo khoác đó đươ ̣c Steve Young ký tên
lên
đấy!” Jake
nói. Như
thể đó là mô ̣t lời giải thı́ch hơ ̣p lý.
“Mă ̣t nó sao ngô ̣ quá!” Câ ̣u nhóc thốt lên.
Jake quàng tay quanh tôi như che chở, “Tommy, em đừng nghe ho ̣ nói,”
nó thı̀ thào, gio ̣ng ra vẻ ấm ức. “Mă ̣t em chả sao đâu! Tin anh đi, nó không
sao đâu mà! Các bác sı̃ bảo rằng rồi ngày nào đó nó sẽ trở la ̣i bı̀nh thường
thôi.”
“Này, tớ không có ý…” câ ̣u nhóc thanh minh.
“Sao thế?” Người quản lý hỏi, gio ̣ng quan tâm. “Em của chú nhóc bi ̣