Vúúúúúúútt!
Đâ ̣u trúng vành mũ rồi. Bóng râm bất chơ ̣t đổ xuống. Mắt tôi không thể
điều tiết. Tôi chẳng thấy gı̀ nữa…
Bùm!
Tôi phang vào bức tường nı̉ cong bên trong cái mũ ống. Chı́nh xác là
mă ̣t trong phı́a trước. Phải ráng bay lơ lửng, chứ nếu tôi đáp ào xuống đầu
anh bồi thı̀ ảnh sẽ nhâ ̣n ra mất.
Bỗng, vành mũ nghiêng ra sau khiến tôi chao đảo, đôi cánh chấp chới
như điên.
Bức tường nı̉ phı́a sau â ̣p vào tôi. Anh bồi đang bước đi. Tôi cố treo
người ở nguyên mô ̣t chỗ, không nhúc nhı́ch. Điều này thâ ̣t khó thực hiê ̣n khi
mà tất cả những gı̀ ba ̣n có thể thấy là vòng tròn nı̉ thı́t chă ̣t xung quanh
mı̀nh.
<Mı̀nh đang ráng cưỡng la ̣i bản năng muốn nhảy đa ̣i ra đây,> Cassie
nói. <Con bo ̣ chét đã đánh hơi đươ ̣c mùi cái đầu của ông này rồi.>
<Mı̀nh cũng nghı̃ vâ ̣y, nhưng phải ráng thôi. Đừng nhảy! Đừng cắn!>
Rachel hét.
Cuô ̣c hành trı̀nh từ cửa trước vào trong phòng khách chı̉ vỏn ve ̣n có
năm phút mà dài như cả năm thế kỷ.