nhưng chı̉ khiến cơn đau càng dữ dô ̣i hơn.
Rồi tôi lăn ngửa ra, để lô ̣ nguyên mô ̣t cái bu ̣ng chành bành!
Thấy thế, David bèn nhả vai tôi ra, tı́nh phâ ̣p mô ̣t cú dứt điểm cho tôi
lòi ruô ̣t. Nhưng đã chuẩn bi ̣ sẵn sàng, tôi cong lưng, giương cả bốn vó ra
và vâ ̣n hết sức bı̀nh sinh búng lên.
Hắn táp trả. Máu chảy ra từ mõm.
Như ánh chớp, tôi vùng dâ ̣y đứng trên bốn chân, nhanh nhe ̣n và uyển
chuyển như mô ̣t con mèo.
Nhưng sư tử cũng thuô ̣c dòng ho ̣ nhà mèo.
Móng vuốt nó móc vào thái dương tôi ma ̣nh đến nỗi tôi cảm thấy con
mắt mı̀nh nổ toang. Tôi nhảy dựng ra xa và tránh đươ ̣c cái nanh chết chóc
trong gang tấc.
Bất ngờ, cả hai tu ̣i tôi đều lăn mô ̣t vòng rồi la ̣i chồm đứng lên, đối đầu
gườm gườm nhı̀n nhau. Cả hai cái đuôi cùng co giần giâ ̣t, chờ đối phương
sơ hở.
Về tốc đô ̣ thı̀ cả hai đều nhanh như nhau. Dẫu tôi bự hơn và nă ̣ng hơn,
nhưng những điều đó chẳng có nghı̃a lý gı̀. Cái chı́nh là David sở hữu mô ̣t
cái bờm bù xù, ngăn không cho răng tôi cha ̣m đươ ̣c đến chỗ hiểm nhất:
những đô ̣ng ma ̣nh cổ dễ dàng phun máu tung tóe.
Tôi nhı̀n trao tráo vào mắt nó. Nó cũng nhı̀n phừng phừng vào mắt tôi.
Cả hai đều tı́ch điê ̣n! Cả hai đều run bần bâ ̣t, gầm gừ vı̀ tràn trề năng
lươ ̣ng, tốc đô ̣ và sức ma ̣nh.
David chồm lên!
Tu ̣i tôi la ̣i tông uỳnh vào nhau, vai đu ̣ng vai, và la ̣i lăn tròn trên mái
nhà.
Tôi xồ ma ̣nh ra như ánh chớp, đứng trên bốn chân. Nhưng than ôi, tôi
bỗng nhâ ̣n ra chỗ mı̀nh đang đứng không phải là sỏi nữa. Bàn chân tôi trôi
tuồn tuô ̣t, móng vuốt tôi chẳng có gı̀ để bám.
Tôi đang đứng trên
kı́nh.
Cửa sổ
thông sáng
!
Nhı̀n xuống dưới, tôi thấy những bóng đèn đêm mờ ảo trong khu thương
xá, tôi còn thoáng thấy tiê ̣m sách Walden và cửa hàng búp bê Baby Gap kế
bên.