chı́nh.
Tôi la ̣i biến hı̀nh.
“Nào David,” tôi thét go ̣i trong đêm. “Mày muốn đánh nhau hả? Thế thı̀
ra đánh nhau nào.”
Những vằn vê ̣n cam và đen vắt léo chéo qua cơ thể tôi.
Cái đuôi dài bâ ̣t ào ra khỏi mông.
Tôi đổ ầm xuống trên những đê ̣m chân trước to bằng cái chảo chiên. Tôi
kiểm tra móng vuốt, xem nó mo ̣c từ từ ra khỏi vỏ bao chân.
Lâ ̣p tức, tôi cảm thấy bản năng co ̣p dâng trào, sôi réo trong mı̀nh. Tôi
đã biến hı̀nh co ̣p cả trăm lần rồi, và tôi biết cách chế ngự cái bản năng khát
máu của nó.
Nhưng lúc này tôi không muốn kı̀m nén cái bản năng ấy, khi mà Tobias
đã bi ̣ tên phản bô ̣i kia ha ̣ sát.
Tôi hı́t không khı́ đánh hơi David. Tôi lắng nghe và nhâ ̣n ra tiếng những
bàn chân có đê ̣m đang rón rén trên sỏi và giấy dầu.
Tôi nhı̀n, với că ̣p mắt co ̣p xóa nhòa bóng đêm.
<Mày chưa trả lời câu hỏi của tao, Jake.> David gừ gào. <Sư tử đấu
với co ̣p. Mày nghı̃ ai sẽ thắng hả?>
<Thử rồi biết.> Tôi hét.
Ngay tức khắc, mô ̣t khối nâu vàng lao thẳng vào tôi, sát ra ̣t mă ̣t đất.
Nó nhanh lắm. Nhanh đến nỗi con người không tài nào phản ứng ki ̣p, và
nhanh đến mức na ̣n nhân không ki ̣p kêu.
Nhưng tôi không phải là con người.
Như mô ̣t chiếc xe lửa rời bến, David lao â ̣p vào tôi, hàm nanh vàng nhè
ra. Tôi dùn người, tâ ̣p trung dồn hết lực vào chân và ha ̣ thấp cái đầu mươ ̣t
mà của mı̀nh xuống.
Tu ̣i tôi đâm sầm vào nhau! Quai hàm của David sươ ̣t ngang tai tôi. Tôi
phâ ̣p răng xuống và vă ̣n trúng… trúng bờm sư tử! Răng tôi ngâ ̣p ngu ̣a trong
đống lùng nhùng toàn lông là lông.
<Aaaaaggghhhhh!> Tôi rống lên thống thiết. Tôi cảm tưởng như ai đó
xóc nguyên cả cái xiên nung đỏ vào vai mı̀nh.
Bi ̣ răng David cắm sâu vào cơ bắp và gân, tôi vă ̣n ve ̣o điên cuồng,