khúc khı́ch, để nó có di ̣p quay la ̣i lên mă ̣t bất bı̀nh chı́nh đáng và suy ̣t cho
tôi giữ im lă ̣ng.
Cassie và Rachel ở sau tôi bốn hàng ghế về bên phải. Tôi nghı̃ là
Cassie đã ngủ từ đời tám hoánh nào rồi vı̀ ngán ngẩm. Cassie sống mô ̣t đời
sống rất đáng nga ̣c nhiên: trường ho ̣c, Dưỡng Đường Thú Hoang, nơi mà
viê ̣c của nhỏ là giúp những con thú bi ̣ thương, và dı̃ nhiên, còn là thành
viên của nhóm tu ̣i tôi, mà cái này đı́ch thi ̣ là mô ̣t công viê ̣c toàn thời gian.
Còn Rachel…
Khuôn mă ̣t nhỏ đang mơ màng. Ba ̣n hẳn cho là nhỏ đang
thưởng thức vở diễn.
Hừm, tôi chắc cú là khuôn mă ̣t mơ màng đó
hổng
phải là vı̀ vở diễn mà vı̀
nhỏ đang đắn đo xem nên bẻ gãy ngón tay nào của
thằng nhóc ngồi kế đang len lén nắm tay nhỏ…
Hổng sai!
Ngay khi tôi quay mă ̣t ngó lên sân khấu,
tôi nghe gio ̣ng thằng
nhóc xuýt xoa, “Trời, suýt nữa ba ̣n làm gãy ngón tay tôi rồi!”
Bài hát “Vòng đời” quen thuô ̣c cất lên, những con thú vườn Disney
nhảy tung tăng, âm nha ̣c rô ̣n rã và tai Marco giâ ̣t tưng tưng. Sau đó, đô ̣t
nhiên tất cả đều dừng la ̣i.
Mo ̣i âm thanh bỗng im bă ̣t.
Các diễn viên trong những bô ̣ trang phu ̣c thú đông cứng la ̣i. Khán phòng
đầy nhóc tu ̣i con nı́t cũng đông cứng.
Thứ duy nhất đang đô ̣ng đâ ̣y là đôi tai của Marco. Âm thanh duy nhất là
tiếng Rachel đang nói, "Suýt nữa à? Dám cha ̣m tay tui lần nữa coi rồi tui
sẽ -"
Đông cứng. Im lă ̣ng. Bất đô ̣ng. Tất cả mo ̣i thứ. Tất cả mo ̣i người.
Chı̉ trừ bốn đứa tu ̣i tôi.
Từ từ, rất thâ ̣n tro ̣ng, tôi đứng lên, thı̀ thào bảo Rachel. “Go ̣i Cassie dâ ̣y
mau”.
Rachel lay vai Cassie. “Mı̀nh tı̉nh đây, mı̀nh tı̉nh đây,” Cassie lầm bầm
và du ̣i mắt. Nhỏ ngáp muốn sái quai hàm rồi cứ để yên cái miê ̣ng há bự ra
đó, quên cả ngâ ̣m la ̣i.
"Ôi, chuyê ̣n này bất bı̀nh thường quá hà," Marco thốt lên. "Có ai đó
nhấn nút "dừng" hở?"
Tôi đang nhı̀n cảnh tươ ̣ng kỳ quái của đô ̣i biểu diễn trên sân khấu bi ̣