ta. Ảnh là người duy nhất không bi ̣ tiếng tru man rơ ̣ kia kı́ch đô ̣ng…”
"Ờ, đúng rồi, cảm ơn đã giúp đỡ hết sức nha, Erek," Marco tức giâ ̣n
đáp. "Ảnh chı̉ đường cho tu ̣i mı̀nh. Không làm ha ̣i bo ̣n Howler, bồ hiểu
chớ, bởi vı̀ điều đó vi pha ̣m chương trı̀nh của ảnh. Ngoài cách làm sao bò
thoát khỏi chỗ đó."
Bất giác, tôi cầm tay Cassie.
Tôi hổng muốn đi sâu vào chuyê ̣n này.
Tôi
muốn giữ mãi cảm giác vui mừng thấy mı̀nh còn sống và sung sướng cảm
nhâ ̣n sư ̣ lo âu của nhỏ.
Tôi bóp ngón tay nhỏ mô ̣t cái, đẩy ra rồi thở dài.
"Erek đã làm những gı̀
ảnh có thể, Marco. Bồ cũng biết rõ điều đó như mı̀nh vâ ̣y. Đầu óc mı̀nh đã
bi ̣ khuấy đảo cả lên. Mı̀nh đã có thể chết nếu không có ảnh. Với mı̀nh điều
đó là quá đủ."
Marco có vẻ như muốn nói thêm câu gı̀ khác nữa, nhưng rồi nỗi tức giâ ̣n
của nó tan biến. "Ờ. Tu ̣i mı̀nh đều đã làm những gı̀ tu ̣i mı̀nh có thể làm."
Guide - anh chàng Iskoort dẫn đường, đứng be ̣p dı́ vào góc tường, im
lă ̣ng mô ̣t cách quá đáng. “Sau vu ̣ này anh vẫn đi với tu ̣i tôi chứ?” Tôi hỏi.
Mắt Guide sáng rỡ lên. <Ô, đi chứ, đi chứ. Tôi có thể bán ký ức về
trận đánh đó đổi lấy một gia tài nho nhỏ. Nếu mỗi người các bạn bán
cho tôi góc độ của mı̀nh, thı̀ tôi sẵn lòng trả giá cao!>
Tôi hất đầu về phı́a Ax, hỏi Cassie. “Có chuyê ̣n gı̀ với Ax vâ ̣y?”
Nhỏ lắc đầu. “Hồi nãy ảnh bỏ cha ̣y, giờ chắc ảnh đang tự dằn vă ̣t. Ảnh
chẳng chi ̣u nói chuyê ̣n với ai cả.”
“Thôi, cứ để mă ̣c cho Ax nguôi ngoai đã,” tôi nói. “Rồi mı̀nh sẽ nói
chuyê ̣n với ảnh sau.”
Tôi cảm thấy rã rời. Mă ̣c dù cơ thể người đươ ̣c tái ta ̣o từ ADN của tôi
không còn bi ̣ tác đô ̣ng gı̀ bởi trâ ̣n chiến vừa qua nữa, nhưng tâm trı́ tôi thı̀
bầm dâ ̣p, tơi bời. Tôi thấy cảm giác tương tự đo ̣ng la ̣i trên gương mă ̣t của
đám ba ̣n quanh mı̀nh.
Tu ̣i tôi đã bi ̣ đánh ba ̣i trong mô ̣t cuô ̣c đấu sòng phẳng. Không, không
sòng phẳng lắm. Sáu đứa tu ̣i tôi với cả Erek đã đương đầu với mô ̣t tên
Howler. Tu ̣i tôi đã chiến đấu có mô ̣t trâ ̣n thôi và tỷ số hòa. Mô ̣t trâ ̣n hòa.
Bảy cho ̣i mô ̣t. Hòa.