CHƯƠNG 16
C
húng tôi
đứng bất đô ̣ng
chờ đơ ̣i. Các ba ̣n tôi căng mắt nhı̀n xuyên
đêm. Mô ̣t ánh chớp loằng ngoằng chẻ đôi bầu trời, soi sáng dòng xe cô ̣
đang lưu thông.
<Có mô ̣t chiếc xe tải ở đằng kia kı̀a,> Marco chı̉. <Cứ như nó đi rảo
khắp các đồng cỏ vâ ̣y đó.>
<Trời tối thế này thı̀ chúng trông thấy cái gı̀ nhı̉?> Rachel tự hỏi.
<Chúng có thể đeo mắt kı́nh tăng lực để nhı̀n trong đêm,> Marco đoán.
<Thiếu gı̀ thứ cho chúng thấy - mô ̣t chàng Andalite chẳng ha ̣n.>
<Tôi nghı̃ nếu tôi ha ̣ đuôi thấp xuống và ép hai cánh tay sát vào người
thı̀ sẽ trông rất giống bò cái hoă ̣c bò thiến. Tôi sẽ không bi ̣ phát hiê ̣n đâu,>
tôi gơ ̣i ý.
<Làm thử đi,> Rachel cổ đô ̣ng.
Tôi đáp xuống gần mô ̣t bầy bò thiến. Chúng đứng quây tròn la ̣i với
nhau, thı̉nh thoảng la ̣i u ̣m lên những âm thanh trầm trầm. Chúng chẳng lưu
tâm gı̀ đến mô ̣t bóng cú lẩn vào bầy của mı̀nh.
Tôi tâ ̣p trung hoàn hı̀nh. Trong vòng vài giây, tôi đã nhô lên khỏi mă ̣t
đất bùn quánh rắc đầy phân bò. Lên, lên, tôi phổng lớn lên nữa. Lông tôi đã
ánh mươ ̣t màu xanh. Mắt cuống đã vươn ra trở la ̣i, thâ ̣t dễ chi ̣u. Mắt cú
nhı̀n ban đêm tuy tuyê ̣t vời đấy, nhưng tôi vẫn không khỏi cảm giác thấy bất
an khi không thể nhı̀n ra nhiều hướng mô ̣t lúc. Giống như mù dở vâ ̣y.
Thoa ̣t tiên, tôi nghı̃ bầy bò thiến sẽ hoảng sơ ̣, nhưng hóa ra là không.
Tuy vâ ̣y, chúng cũng quyết đi ̣nh lı̉nh ra xa khỏi chỗ tôi. Tôi cố bám theo…
nhưng thâ ̣t không dễ gı̀ với cái cẳng trước tı́ hin dı́nh nùi vào ngực và cẳng
chân sau chı̉ toàn móng vuốt.