'Mme ̣e ̣e ̣e ̣ ơơii!" thằng bé vẫn thét li ̣m đi. "Mme ̣e ̣e ̣e ̣ ơơii!"
Tôi cố kiềm chế để gương mă ̣t thầy Tidwell không biểu lô ̣ mô ̣t sư ̣
thương cảm hay đô ̣ng lòng nào khi nghe tiếng cửa lồng nhốt thằng bé phang
đánh rầm đóng la ̣i sau lưng mı̀nh.
Tôi biết Illim đã mu ̣c kı́ch cảnh này hàng trăm lần. Anh ta đương nhiên
phải hành xử như các Yeerk bı̀nh thường khác. Tức là phớt lờ mo ̣i phản
ứng, mo ̣i tiếng kêu la của đám vâ ̣t chủ.
Người tiếp theo là mô ̣t phu ̣ nữ cao ráo ăn mă ̣c chải chuốt. Bà ta điềm
nhiên quỳ gối ở mép cầu xả và ha ̣ đầu xuống. Bà ta chı̉ hơi giâ ̣t nhe ̣ để
chứng tỏ tên Yeerk đã chui ra khỏi tai mı̀nh. Xong, bà ta đứng thẳng lên.
Mắt chất chứa căm hờn, bà để mă ̣c hai tên Mươ ̣n xác-Hork-Bajir điê ̣u đi
và lẳng vào lồng. Tuyê ̣t nhiên không thốt lời nào.
Tới lươ ̣t tên Hork-Bajir. Nhı̀n nó chúi đầu xuống, tôi không khỏi liên
tưởng đến những người Hork-Bajir tự do trong vùng đất tự tri ̣ ở thung lũng
bı́ mâ ̣t. Gã Hork-Bajir rống lên đau đớn. Những gio ̣t nhờn nhớp nháp rỏ cả
vào miê ̣ng gã.
Mı̀nh phải mang Aftran ra khỏi đây, tôi hứa với lòng mı̀nh. Phı́a trước
tôi chı̉ còn mô ̣t người nữa thôi. Mô ̣t người đàn ông thấp đâ ̣m, tóc đen quỳ
nhúng đầu xuống.
Cũng như người phu ̣ nữ no ̣, lúc bi ̣ hai tên Hork-Bajir ke ̣p nách lôi đi,
ông ta không hé răng la ó nửa lời cũng chẳng giãy giu ̣a gı̀. Nhưng đi đươ ̣c
hai bước ông ta bỗng khuy ̣u gối. Vı̀ nga ̣c nhiên và bất ngờ quá nên tu ̣i
Hork-Bajir để vâ ̣t chủ vùng ra đươ ̣c. Ông ta cha ̣y thu ̣c ma ̣ng vươ ̣t qua tôi
ra khỏi cầu.
Nhanh, nhanh, nhanh! Tôi thầm hối ông ta, nhưng ráng thâ ̣n tro ̣ng không
mấp máy miê ̣ng hay để lời nói thoát ra.
Mô ̣t tên Hork-Bajir liền rút phăng khẩu tia Nghiê ̣t ra. PẰNG CHÍU!
PẰNG CHÍU!
Tôi ngoảnh la ̣i ngay, lúc người đàn ông đổ gu ̣c xuống đất, phát ra tiếng
rên rı̉ trầm trầm. Tôi nhâ ̣n thấy quần áo và cả da thi ̣t ông ta bi ̣ cháy sém,
bốc khói lèo xèo.
Lũ Mươ ̣n xác-Hork-Bajir hùng hổ lôi ông ta đứng lên và đẩy vào lồng.