ho ̣ng tôi. Vi ̣ đắng nghét khiến tôi rùn cả lưỡi la ̣i.
Đôi cánh của tôi đâu rồi? Tôi cần có cánh!
Phổi tôi kêu lo ̣p pho ̣p. Tôi không tài nào giữ đươ ̣c hơi thở...
Mô ̣t luồng điê ̣n cha ̣y giần giâ ̣t cánh tay tôi, đôi cánh lòi ra. Có thế chứ!
<Aftran, bám chắc vào móng vuốt tôi. Nào! Le ̣ lên!> Tôi thét ầm ı̃, dù
biết cổ chẳng nghe đươ ̣c và cũng sẽ chẳng trả lời.
Tôi cảm thấy toàn thân như bi ̣ kim chı́ch khi đôi cánh bắt đầu vỗ đâ ̣p.
Aftran len vào giữa móng vuốt tôi. Tôi tóm lấy. Đươ ̣c rồi ı́t ra tôi hy vo ̣ng
đó là cô ấy. Tu ̣i tôi phải ra khỏi đây thôi!
Tôi ı̀ a ̣ch trồi lên bề mă ̣t vũng, lướt phăng phăng qua những chấm đỏ nổ
bùm bu ̣p ngay trước mắt. Ráng nhô cái mỏ về hướng mă ̣t nước, tôi cố hớp
thâ ̣t nhiều không khı́ vào buồng phổi.
<Rồi, cất cánh nào,> tôi bảo Aftran.
Tôi qua ̣t cánh tới tấp, té da ̣t khối nước sền sê ̣t, nhơn nhớt, ráng nâng
thân ra khỏi vũng Yeerk. Tôi biết bo ̣n chúng đang phu ̣c kı́ch, đón lõng tôi.
Nhưng chẳng con đường chuồn nào khác.
"Thưa Visser! Có mô ̣t con chim!"
<Bắn nó ngay, đồ ngu! Cấm để cho nó bay thoát!>
PẰNG CHÍU! Mô ̣t luồng tia Nghiê ̣t nhắm vào tôi. Hu ̣t!
Tôi la ̣i cuống quı́t đâ ̣p cánh, cố nhảy lồm chồm trên mă ̣t vũng, móng
vuốt lết theo. Sắp lên cao rồi. Sắp rồi.
Vu ̣u ̣u ̣tt!
Mô ̣t xúc tu dài màu vàng vươn từ lớp nước nhớt nhơ ̣t ra và túm lấy tôi.
Mất thăng bằng, tôi chòng chành.
Tủm!
Mô ̣t nửa người tôi trươ ̣t la ̣i xuống vũng.
Visser Ba đã biến hı̀nh thành con gı̀ vừa khỏe vừa nhanh, la ̣i vừa biết
bơi. <Cha ̣y đâu cho thoát, hỡi chiến binh Andalite can trường!> Visser Ba
móc mı̉a.
Lần này, hắn đang nói chuyê ̣n với tôi. Chắc chắn là như vâ ̣y.
Chı̉ có mı̀nh tôi ở đây. Không có Marco, Jake, Tobias, Rachel, hay Ax
ở đây để làm hắn sao nhãng.