thể biết nhà ngươi là ai.
Nhưng giờ còn có chuyê ̣n gı̀ nữa nào? Kết thúc rồi. Nó sẽ chấm dứt ở
đây.
Vấn đề sẽ là ở chỗ, bởi vı̀ cuối cùng hắn sẽ biết tụi tôi gạt hắn, bà sẽ
có thể gọi tên tôi. Bà có thể thốt lên “Marco.”
“Marco! Đừng để các bạn con giết me ̣, Marco!”
Tôi nhún vai.
Tôi thua rồi. Cuô ̣c đời me ̣ sẽ kết thúc ở đây. Tôi cũng sẽ thế, giờ thı̀ tôi
đã biết điều đó. Làm sao tôi có thể sống? Làm sao tôi có thể sống khi mà
tôi biết tất cả?
“Thế này nhé, Andalite hay con người, hay bất cứ giống loài gı̀ ẩn sau
lốt hı̀nh biến kia, ngươi nên biết mô ̣t điều rằng: Quân đô ̣i trung thành của ta
ở kı́n trên bầu trời kı̀a! Nếu ngươi bô ̣i tı́n, ngươi sẽ bi ̣ banh thây!”
<Chúng ta có mô ̣t thỏa thuâ ̣n,> tôi ôn tồn nói. <Chẳng mấy chốc, Visser
Ba sẽ hô ̣i nhâ ̣p với chúng ta thôi. Hắn sẽ chı̉ có mô ̣t mı̀nh, hoă ̣c gần như là
mô ̣t mı̀nh.>
“Khu đi ̣nh cư của người Hork-Bajir. Ta không thấy mô ̣t khu đi ̣nh cư nào
cả!”
<Erek,> tôi truyền riêng cho ảnh, <tôi hy vo ̣ng là anh đang ở đây, công
tử à.> Thế rồi, bằng gio ̣ng truyền mở, <Cho dù ngươi không có đầy đủ
phẩm chất của mô ̣t Vi ̣ Hoàng tử Ai Câ ̣p, song… Hãy coi đây!>
Mă ̣t đất triền dốc phı́a Tây mờ đi, rồi biến mất. Visser Mô ̣t nhảy dựng,
giâ ̣t về phı́a sau. Cái thung lũng hiê ̣n ra ngay trước mũi chân hắn.
“Quê nhà Hork-Bajir,” Rachel nói, vẫn tiếp tu ̣c vai diễn của mı̀nh.
Phı́a dưới tu ̣i tôi, bên dưới những bức tường là vách đá thẳng đứng, là
mô ̣t thung lũng cây cối sum suê tràn ngâ ̣p người Hork-Bajir tự do.
Tôi quan sát nu ̣ cười bê ̣nh hoa ̣n, khao khát nở rô ̣ng trên khuôn mă ̣t xinh
đe ̣p của me ̣ tôi khi Visser Mô ̣t chăm chắm nhı̀n xuống thung lũng ở bên
dưới.
Có mô ̣t vài Hork-Bajir trẻ đang quăng mı̀nh qua những thân cây, chơi
trò đuổi bắt. Hork-Bajir trưởng thành tước vỏ cây từ những thân cây thông
cao ngút. Tôi đếm đươ ̣c có ı́t nhất là bốn mươi đến năm mươi người Hork-