“Con sẽ phải đi,” ba tôi nói vẻ rất cương quyết, xem ra ông đã mất kiên
nhẫn. “Toàn thể gia đı̀nh chúng ta sẽ đi. Chấm hết.”
Cổ ho ̣ng Tom giâ ̣t giâ ̣t. Bàn tay ảnh nắm chă ̣t la ̣i.
Và mô ̣t giây thoáng qua, tôi chơ ̣t có ý nghı̃ điên rồ là ảnh đi ̣nh tấn công
ba.
Ôi trời, thâ ̣m chı́ như thế tôi cũng chẳng thể làm gı̀ để cứu ba đươ ̣c,
chẳng thể biến hı̀nh ngay trước mă ̣t ho ̣. Tôi cảm thấy nồng đô ̣ adrenaline
tăng lên rần râ ̣t trong máu mı̀nh, y như mỗi khi chuẩn bi ̣ lâm chiến.
Ba, có khi là bốn ngày. Thời gian tối đa mô ̣t Yeerk có thể cầm cự mà
không mò vào vũng Yeerk là ba ngày. Bốn ngày không có tia Kandrona, tên
Yeerk trong đầu Tom sẽ chết đói.
Mày chết đói rồi, tên Yeerk kia. Chết đói rồi!
“Chuyê ̣n này cũng không đến nỗi tê ̣ lắm đâu, Tom.” Tôi chơ ̣t nghe tiếng
mı̀nh thỏ thẻ. “Hồ đe ̣p lắm mà, anh nhớ không?”
Như gio ̣t nước làm tràn ly, mắt Tom long lên sòng so ̣c nhı̀n tôi. “Đồ
ngu, mày thı̀ biết gı̀?”
Tên Yeerk trong đầu Tom đang đóng vai trò bề trên, kẻ cả của mô ̣t ông
anh. Tôi cũng đang cố làm tròn vai trò của mı̀nh.
Chết đói rồi, đồ Yeerk. Hãy chết trong đau đớn, vật vã, Yeerk!
“Thôi đi!” Tôi cao gio ̣ng. “Em không phải là mô ̣t thằng nhóc to xác õng
e ̣o về chuyê ̣n đi hay ở...”
Tôi muốn cho ̣c tức Tom, hầu mang chúng tôi trở la ̣i nhi ̣p đô ̣ bı̀nh thường
của cuô ̣c sống hàng ngày - trở la ̣i cái kiểu gấu ó, dấm dẳng ở mức đô ̣ tôi có
thể kiểm soát đươ ̣c.
Bởi vı̀ sự căm ghét trong mắt Tom khi ảnh nhı̀n ba làm cho tôi sơ ̣.
Và cả
sư ̣ căm ghét tên Yeerk phừng phực trong tôi, cái rùng mı̀nh đến phát ốm vı̀
biết trước đươ ̣c nỗi đau của hắn, cũng làm tôi sơ ̣.
“Xı̀! Bởi vı̀ mày cóc biết sống là gı̀,” Tom khinh khı̉nh na ̣t.
“Ờ, đúng là em không biết. Còn anh thı̀ biết chắc?” Tôi quă ̣c la ̣i.
“Nhiều hơn
cả
những gı̀ chú mày từng biết,”
gio ̣ng ảnh giờ đây la ̣i ảm
đa ̣m và lơ đãng.
“Đủ rồi,” ba tôi quát. “Ba đi thay đồ đây. Lát nữa, chúng ta sẽ go ̣i bánh