vào sáng thứ Bảy.”
“Vâ ̣y là bốn ngày?” Marco oà lên rồi chu ̣p lấy cánh tay tôi. “Bốn ngày
không có tia Kandrona?” Nó cất gio ̣ng trầm gắt. “Thế Tom có biết là phải
đi mấy ngày không?”
“Biết, ảnh với ba mı̀nh đã cãi nhau nảy lửa vı̀ chuyê ̣n này,” tôi đáp, cảm
thấy hoang mang quá đỗi. “Ba mı̀nh nhất quyết bảo ảnh phải đi.”
Trong đầu tôi chiếu la ̣i cảnh Tom - ồ, không phải Tom mà là tên Yeerk
đô ̣i lốt ảnh,
điều khiển ảnh
- đang nhı̀n ba với vẻ căm thù tô ̣t đô ̣. Hai bàn
tay Tom nắm chă ̣t la ̣i. Điê ̣u bô ̣ như muốn nhảy xổ vào ba...
“Bồ đã để ho ̣ mô ̣t mı̀nh với nhau hả?” Marco hỏi, gio ̣ng sắc la ̣nh.
Không phải là mô ̣t lời buô ̣c tô ̣i. Không trách cứ. Chı̉ là thực tế.
Như tôi đã nói, Marco nhı̀n thấy sự viê ̣c rõ rê ̣t từ A tới B. Nó đã thấy
ngay tı̀nh thế tiến thoái lưỡng nan của Tom.
Và nó cũng đã thấy
quyết đi ̣nh
ác nghiê ̣t của
Tom.
Tôi nhı̀n theo ánh mắt hı́p la ̣i của Marco.
Nhà tôi im ắng.
Quá im ắng.
Tôi ù té cha ̣y phóng lên mấy bâ ̣c thang, xô cửa mở banh ra đánh rầm,
vang vo ̣ng xuống tâ ̣n đường phố.