CHƯƠNG 9
H
iê ̣n giờ chı̉ mô ̣t cách duy nhất để bảo vê ̣ ba tôi là theo dõi, giám sát
ba chă ̣t chẽ hai bốn trên hai bốn - từ lúc ông rời nhà đi làm vào buổi sáng
cho tới khi ba cha con lên đường vào sáng thứ Bảy.
Tôi đı́ch thân làm tất cả những viê ̣c đó bởi vı̀ ông là ba tôi mà. Và còn
mô ̣t lý do nữa tôi không nói ra, e làm tổn thương mấy đứa ba ̣n: trong vu ̣
này chẳng ai canh gác cẩn thâ ̣n, kỹ lưỡng bằng tôi đâu...
Tôi đã bằng lòng để tu ̣i ba ̣n giúp đỡ. Tôi thừa biết tôi không thể ở mo ̣i
nơi trong cùng mô ̣t thời điểm.
Sáng hôm sau, Tom có vẻ dı̀u di ̣u và thoả hiê ̣p. Ảnh đi sớm, bảo rằng
phải gă ̣p mấy đồng đô ̣i cùng nhóm Chia Sẻ trước khi đi ho ̣c. Biết ngay mà,
nếu chúng thoả thuâ ̣n như thế nào là Tom sẽ ra tay như thế ấy.
Tôi chờ cho tới khi ba tôi vào phòng tắm thı̀ điê ̣n thoa ̣i tới trường xin
nghı̉ ho ̣c vı̀ trong nhà có tang. May sao, gio ̣ng tôi nghe y hê ̣t như đı́ch thân
ba xin phép.
Tôi xuống lầu và rón rén đi vào phòng khách, sát bên nhà bếp. Tôi nghe
thấy tiếng ba uống cà phê xı̀ xu ̣p, tiếng ông la lên vı̀ bỏng khi thò tay vào lò
lấy bánh nướng ra... Ba sắp đi làm rồi.
Thâ ̣t là ngu ngốc mới biến hı̀nh trong phòng ăn. Da ̣i dô ̣t nữa. Nhưng tôi
sắp biến hı̀nh thành gián và với lốt hı̀nh biến sáu chân tı́ te ̣o đó, tôi không
thể đi mô ̣t quãng xa cho đươ ̣c. Với la ̣i, Tom đã rời khỏi nhà. Và cha tôi
chắc cũng sẽ không đi vào lối này.
Tôi tâ ̣p trung vào lốt hı̀nh gián.
Không phải lốt biến hı̀nh ưa thı́ch của
tôi hay của bất cứ đứa nào trong bo ̣n. Nhưng tôi
cần phải nhỏ, nhanh và có
thể sống sót. Có lẽ ruồi sẽ tốt hơn nhưng nó khiến tôi nhớ la ̣i mô ̣t kinh
nghiê ̣m hãi hùng: tôi bi ̣ đâ ̣p và day dı́ trong ngăn chứa đồ trên máy bay.
Làm gián khó bi ̣ giết hơn.
Tôi cảm thấy
sư ̣ biến đổi đang bắt đầu. Hầu hết các lần biến hı̀nh đều
thâ ̣t ghê rơ ̣n. Nhưng đứng ở trong phòng ăn,
cơ thể bắt
đầu nhỏ téo la ̣i trong
khi những chiếc phế phı̀nh to ra, co quắp về hướng sàn gỗ, quơ quào bốn
cái chân và rớt xuống nơi
ba ̣n thưởng thức bữa tiê ̣c lễ Ta ̣ Ơn
… điều đó
còn kỳ quái hơn nhiều.