CHƯƠNG 18
T
ôi hoàn hı̀nh giữa tiếng gào khiếp đảm của Melissa và tiếng còi xe
cảnh sát hú inh ỏi đang kéo tới.
Tôi đứng lên, toàn thân đã là người hoàn chı̉nh nhưng hãy còn bủn rủn.
Rachel ở đó, là người. Ax đi rồi. Còn Marco thı̀...
... Marco lao xuống và lẳng lão Chapman lên vai mı̀nh cái mô ̣t.
<Bồ ổn chứ?> Tôi hỏi nó.
<Hoàn hı̀nh rồi biến hı̀nh
,
“ngon” như mới,> nó nói cu ̣t lủn. <Vù thôi.
Dưới sự cho phép của bồ, thủ lı̃nh hùng ma ̣nh à.>
Chúng tôi kéo nhau đi. Rachel và tôi ráng tı̀m cách che chắn cho Marco.
Cả đám cha ̣y ngoằn ngoèo qua phố, trở la ̣i ngôi nhà đang rao bán.
Lão Chapman sẽ bi ̣ giam giữ ngay ta ̣i nơi mà không ai có thể ngờ: cách
nhà lão có hai trăm mét.
Ax đã vô hiê ̣u hoá hê ̣ thống chuông chống trô ̣m nên tu ̣i tôi thoải mái ra
vào ngôi nhà - bằng cửa sau.
Marco vứt lão Chapman xuống sàn phòng khách trống trơn bằng gỗ.
Xong, nó dang tay thu ̣i bể tấm cửa kı́nh ngăn cách phòng ăn và phòng
khách. Kı́nh vỡ rào rào phủ lên người lão Chapman.
Với những ngón tay Andalite yếu xı̀u nhưng nhanh nhe ̣n, Ax bi ̣t mô ̣t
miếng giẻ quanh mắt lão. Ảnh cũng trói cổ tay và mắt cá lão bằng thừng
luôn.
Cả bo ̣n đứng trơ ra, ngó xuống thân hı̀nh bèo nhèo của lão Chapman.
Giờ lão đã nằm trong tay bo ̣n tôi rồi.
“Em tư ̣ hỏi...” Rachel dơ ̣m nói.
Tôi vô ̣i lắc đầu đă ̣t ngón tay lên miê ̣ng. Không đươ ̣c để cho lão
Chapman nghe đươ ̣c có gio ̣ng nói người.
<Hắn vẫn còn ngất,> Ax bảo.
Marco cúi xuống, cho ̣c cho ̣c ngón tay chuối mắn vào sườn lão
Chapman. Hắn chẳng phản ứng gı̀.
Tôi vào nhà bếp và tı̀m thấy mô ̣t hũ đựng cà phê đã xài hết sa ̣ch. Hứng
đầy nước vào hũ, tôi trở vô phòng khách và xối lên mă ̣t lão Chapman rồi
đứng lùi ra mô ̣t góc kı́n.