Tı̃nh lă ̣ng. Rồi me ̣ tôi cùng ông bà ngoa ̣i ùa ra đón cha con chúng tôi.
Mo ̣i người ôm chầm lấy nhau mừng rỡ, và kéo nhau ra mái hiên nghı̉ ngơi,
hóng mát.
“Cứ nghı̃ ông Cố không còn ở đây nữa là me ̣ la ̣i buồn nẫu ruô ̣t,” me ̣ tôi
âu sầu nhı̀n mă ̣t trời chı̀m dần xuống hồ. “Cố rất yêu mến nơi này.”
“Ba nhớ khi Cố trở về từ chiến tranh,” ông ngoa ̣i trầm ngâm. “Cố biến
thành mô ̣t con người khác hẳn. Cố bảo mı̀nh chẳng còn thiết thứ gı̀ ngoài sự
thanh bı̀nh, yên lă ̣ng sau khi đã chứng kiến quá nhiều điều...”
“Nhiều người không thể đương đầu nổi với thực tế chiến tranh,” Tom
vo ̣t miê ̣ng và nhâ ̣n đươ ̣c cái nhı̀n sững sờ của ba me ̣ và ông bà tôi.
“Cháu biết gı̀ về chiến tranh hả Tom?” Ông ngoa ̣i tôi từ tốn hỏi. Xem ra
ông cố không để lô ̣ ra vẻ giâ ̣n dữ. “Nếu ông nhớ không lầm thı̀ cháu còn
chưa có mô ̣t ngày ở trong quân ngũ mà...”
“Đúng đấy,” Tom chống chế nhanh. “Nói vâ ̣y thâ ̣t ngốc. Cháu chı̉ nghı̃,
ông Cố đã trải qua cả cuô ̣c đời ở đây mô ̣t mı̀nh...”
Trong khi mo ̣i người thư giãn và hồi tưởng la ̣i những chuyê ̣n cũ, thı̀ tôi
chı̉ ngồi yên lắng nghe.
Tôi chẳng có kế hoa ̣ch nào cả. Không có gı̀. Chı̉ phản ứng la ̣i sự tấn
công của Tom. Tôi đang chờ, la ̣i chơi trò tự vê ̣ nữa rồi.
Tới phiên mi đó, Yeerk.