CHƯƠNG 23
Đ
êm la ̣nh toát. Đen ngòm.
Bàn chân tôi là những cu ̣c nước đá cứng ngắc, dù rằng đã đươ ̣c quấn
giẻ trong đôi ủng tã sờn. Những ngón tay tôi đă ̣t chết trên khẩu súng trường
M-1.
Tôi có
mô ̣t ổ đa ̣n chı̉ còn la ̣i mô ̣t nửa và
mô ̣t trái lựu đa ̣n. Nếu bo ̣n Đức
xô ̣c tới, mo ̣i viê ̣c sẽ kết thúc rất nhanh.
Tôi chưa hề đươ ̣c ăn mô ̣t bữa nóng kể từ khi... Liê ̣u tôi đã bao giờ đươ ̣c
ăn mô ̣t bữa cơm nóng hổi chưa nhı̉? Tôi đã bao giờ đươ ̣c ấm áp? Hay tôi
luôn phải ở trong cái hầm la ̣nh lẽo này. Mô ̣t cái lỗ đào ngay vào trong
tuyết. Tôi đã sống suốt đời ở đây, trong bı̀a rừng tăm tối, teo quắt, run rẩy
và chờ nghe tiếng đơ ̣t tro ̣ng pháo tiếp theo nổ, chờ nghe tiếng xe tăng la ̣ch
xa ̣ch bổ tới?
Đêm Giáng Sinh. Chúc mừng Giáng Sinh vui vẻ.
Tôi nghe tiếng ho khùng khu ̣c từ hầm cá nhân sát bên. Đó là Mathews.
Anh ta là dân Arkansas hay Alabama gı̀ đó. Mô ̣t anh chàng người miền
Nam. Mô ̣t câ ̣u bé thuô ̣c đơ ̣t viê ̣n binh cuối cùng cho đơn vi ̣ của tôi.
“Ê, nhóc,” tôi khẽ khàng nói bằng cái gio ̣ng đùng đu ̣c. “Ngỗng hay dăm
bông?”
“Cái gı̀?”
Câ ̣u ta thở hổn hển giữa những cơn ho.
“Ở nhà me ̣ câ ̣u thường nấu món gı̀ trong bữa Giáng Sinh? Ngỗng hay
dăm bông?”
Mathews im lă ̣ng mô ̣t hồi lâu, rồi thốt lên “Dăm bông.”
“Ủa, người ta thường nấu ngỗng mà. Me ̣ tôi thường quay hẳn mô ̣t con.”
Từ căn hầm thứ hai phı́a bên phải tôi, mô ̣t gio ̣ng khàn đu ̣c cất lên.
“Đừng nghe hắn, câ ̣u bé. Sarge làm gı̀ có me ̣.”
Hı̀nh như Mathews cười.
Khó mà nói đươ ̣c khi đang ho sù su ̣.
Bê ̣nh
viêm phổi. Đáng ra câ ̣u ta phải đươ ̣c rút về tuyến sau. Nhưng tı̀nh thế bức
bách lắm, không thể có chuyê ̣n về phép ba ngày rồi trở la ̣i chiến tuyến sau.
“Sarge,” Mathews go ̣i khi vừa ngớt cơn ho. “Sarge.”
“Hả?”
“Anh viết cái thư đó cho tôi chứ? Tôi biết đó là viê ̣c của đa ̣i uý nhưng