mô ̣t cơ thể Andalite. Ta kiểm soát mô ̣t bô ̣ óc Andalite. Và ta biết phải
đánh gu ̣c ngươi như thế nào. Ồ, đúng thế, ta có biết.>
Tôi nghe thấy mô ̣t âm thanh kỳ la ̣. Tiếng thứ gı̀ đó đang trươ ̣t, rất nhe ̣
nhàng, rất từ từ.
Tôi nhı̀n lên. Thoa ̣t nhı̀n, trong ánh sáng mờ ảo đó, thiê ̣t khó có thể thấy
đươ ̣c gı̀. Nhưng rồi tôi nhâ ̣n ra rằng: trần nhà đang tiến la ̣i mỗi lúc mô ̣t gần
tôi hơn. Và mô ̣t bức tường cũng đang di ̣ch dần về phı́a tôi.
<Có thứ nào khiến mô ̣t tên Andalite khiếp sơ ̣ hơn là bi ̣ đè be ̣p mô ̣t cách
châ ̣m rãi không hả?> Visser Ba mềm mỏng. <Có thứ nào khiến mô ̣t sinh
vâ ̣t sống thành bày, ưa cha ̣y nhảy tự do như người la ̣i khiếp sơ ̣ hơn thế kia
chứ?>
<Ta sẽ giết mi!> tôi gào lên. <Ta sẽ giết mi!>
<Khi nào căn phòng bắt đầu hút hết không khı́ từ phổi của ngươi, go ̣i ta
nhé, tên Andalite kia. Hãy go ̣i ta.>