Nhỏ hất đầu về phı́a trần nhà. Nó đang thấp dần xuống. Bức tường phı́a
sau cũng đang từ từ tiến lên phı́a trước. Đây chắc chắn không thể là mô ̣t
căn phòng bı̀nh thường. Nhưng đó là công nghê ̣ của bo ̣n Yeerk mà.
"J-J-Jake?" Khi că ̣p môi, lưỡi, cuống ho ̣ng người của tôi thành hı̀nh trồi
ra khỏi lớp vỏ cứng của gián, tôi ráng lắp bắp kêu Jake.
Nhỏ Bà Chằn nhún vai. "Ai mà biết. Tao đã giẫm lên mô ̣t con gián. Có
thể đó là Jake."
"Ôi, la ̣y chúa tôi!" tôi rên rı̉.
"Đây là mô ̣t cuô ̣c chiến, ảnh là mô ̣t chiến binh, mà chiến binh thı̀ chết,"
Rachel Bà Chằn thô ba ̣o. "Vấn đề quan tro ̣ng là tao là người chı̉ huy ở
đây."
"Chúng ta không nên là người," tôi nhe ̣ nhàng, nước mắt nóng hổi vı̀ xót
thương Jake. "Visser Ba..."
"Tao nghı̃ hắn không thể nhı̀n thấy gı̀ trong này," nhỏ nói. Nhưng nhỏ
cũng hổng tin tưởng lắm vào lời phát biểu của mı̀nh. Hiển nhiên là ý nghı̃
đó mới chı̉ nảy ra trong óc nhỏ. Nhưng dù gı̀, nhỏ có lẽ đã đúng. Nếu
Visser Ba nhı̀n thấy chúng tôi, hẳn giờ này hắn đã vào đây rồi, thấy chúng
tôi là những con người. Rachel Bà Chằn đã đúng. Mô ̣t cách tı̀nh cờ.
"Tao sẽ biến hı̀nh thành gấu xám," Rachel Bà Chằn nói. "Tao sẽ đánh
nhau!"
"Nhưng những bức tường đang khép la ̣i," tôi than thở. "Nếu bồ trở nên
lớn hơn thı̀ bồ sẽ bi ̣ nghiền nát sớm hơn."
Nhỏ Bà Chằn ngước nhı̀n lên trần nhà. Bă ̣m môi. Chẳng mấy chốc, rất
nhanh thôi, sẽ không đủ chỗ cho mô ̣t con gấu. Và cũng ngay sau đó, sẽ
không có chỗ cho cả mô ̣t con người nữa.
"Nếu Visser Ba muốn giết chúng ta, ta ̣i sao hắn ta không cứ thế mà giết
đi chứ?" Rachel Bà Chằn thắc mắc.
"Hắn không muốn giết chúng ta," tôi nói. Tôi đang ngồi, mắt nhắm
nghiền, tay ôm đầu.
"Đương nhiên là hắn muốn giết chúng ta, đồ tâm thần!"
"Không. Hắn ta muốn cơ thể của chúng ta. Chı̉ có điều, hổng phải cơ thể
người của chúng ta. Hắn nghı̃ chúng ta là người Andalite. Hắn muốn chúng