thấp đến nỗi chúng tôi thấy cả cái cằm của hắn và những vết rỗ trên mũi.
Tuy vâ ̣y, hắn không nhı̀n ra chúng tôi.
“Mấy cái dăm bào này khiến tao phát điên! Sắc như kim châm vâ ̣y!
Tao
ghét phải thay ca ra trông chừng cửa ra vào,
” hắn lầm rầm. “Cứ phải nhảy
choi choi
như mô ̣t thằng nhóc tám tuổi.
”
Tên lı́nh đứng lên, cởi giày ra và gõ bồm bô ̣p vào chân bàn làm đất cát
văng cả vào chú Ax. Mô ̣t mảnh dăm bào.
Tôi thở phào.
Chú Ax cũng vâ ̣y.
Hai tên lı́nh bước đi, ngang qua chúng tôi về phı́a bức tường có gắn
camera, chỗ mô ̣t người đàn ông ngồi quay lưng la ̣i chúng tôi, đang xử lý
hı̀nh ảnh.
“Chào sếp,” chúng nói với gã. “Chúng tôi tới để báo cáo.”
<Chú Ax,> tôi go ̣i, <Nhı̀n những hı̀nh ảnh kı̀a.>
Chú ấy quay la ̣i.
Có đến năm mươi màn hı̀nh cùng kı́ch cỡ giăng khắp. Mô ̣t nửa trong số
đó đang chiếu cùng mô ̣t đi ̣a điểm. Chúng đươ ̣c quay ở các góc đô ̣ khác
nhau nên mới đầu tôi thấy không rõ. Nhưng rồi, càng nhı̀n tôi càng nhâ ̣n ra.
<Những mảnh dăm bào chết tiê ̣t.>
<Đó là mô ̣t kết cấu xây dựng, hoă ̣c đa ̣i loa ̣i thế, đươ ̣c cấu thành từ
những thanh kim loa ̣i và gỗ. Hổng biết nó đươ ̣c dùng làm gı̀.>
<Chú Ax, đó là sân chơi. Đu quay, bâ ̣p bênh. Dàn cô ̣t tâ ̣p leo. Và mô ̣t
đường hầm.>