Aldrea đã ngăn tôi la ̣i.
<Ta không hiểu… Đây là năm nào? Dak đâu rồi? Có viê ̣c gı̀ đã xảy ra
cho cơ thể của ta?>
Sư ̣ hoang mang của bà lớn nhanh đến đô ̣ tôi cảm thấy mồ hôi tuôn ra từ
trán mı̀nh.
“Tui nghı̃ đã đến lúc mời pháp sư tới,” Marco nói. Không hề đùa giỡn,
hoàn toàn thực lòng
. Câ ̣u ấy đang lo lắng.
Những người khác tất thảy đều
có vẻ lo lắng.
“Bà có nhớ mô ̣t người Arn già đã cất giữ Ixcila của bà không?” Tôi
hỏi.
<À, nhớ,> Aldrea đáp. <Ta đồng ý để ông ấy lưu trữ nhân tı́nh của
mı̀nh, mă ̣c dù ta không nghı̃ người Arn đủ trı̀nh đô ̣ thực hiê ̣n mô ̣t cuô ̣c cấy
ghép thành công.>
Tôi biết khoảnh khắc hiểu biết đã cha ̣m tới bà. Trái tim tôi bắt đầu nê ̣n
thı̀nh thı̀nh và cảm thấy những sơ ̣i dây thần kinh như bi ̣ điê ̣n dı́ vào.
<Nhưng cái gı̀ đã xảy ra vâ ̣y? Cấy ghép thành công hả?> Bà Aldrea
tiếp. <Cái này có nghı̃a là…>
Tôi đắn đo mô ̣t hồi.
Nhưng bà buô ̣c phải biết sự thâ ̣t.
Tôi nhỏ gio ̣ng.
“Vâng, thưa bà Aldrea, bà đã chết rồi.”