<Tiếp đi, bà Aldrea,> tôi giu ̣c giã.
“Mới đầu ta nghı̃ mı̀nh đươ ̣c trao cho mô ̣t tâm não tiếp nhâ ̣n thâ ̣t kỳ
cu ̣c,” bà Aldrea thú nhâ ̣n, hı̀nh như là đang nói chuyê ̣n với Rachel, cứ như
không có tôi ở đó. “Ta không biết mı̀nh đã loay hoay thế nào mà la ̣i chui
vào cái cơ thể yếu đuối này, không hề có những lưỡi gươm hay móng vuốt
gı̀ cả. Thâ ̣m chı́ cả túi chất đô ̣c cũng không có!”
“Ơ, nhưng mà cô ta có cái túi đựng ống thu ̣t để rửa ruô ̣t cho gấu túi Mỹ
đó.” Rachel giỡn.
“Nhưng giờ thı̀ ta biết nó có khả năng biến hı̀nh. Thế là đủ rồi,” bà
Aldrea tiếp.
Nó. Tôi đoán “nó” đươ ̣c dùng để nói về mô ̣t cơ thể.
"Nó" lò dò tiếp
câ ̣n cơ quan phát âm.
“Vâ ̣y bà đã sẵn sàng thử chưa?” Tôi xen vào kiểm soát cơ quan phát
âm. “Cháu đang tâ ̣p trung vào ADN của sói. Bà có cảm thấy gı̀ không?”
<Có,> Bà Aldrea đáp.
“Khi bắt đầu biến hı̀nh, tất cả những gı̀ cần làm là…” tôi đi ̣nh giải thı́ch.
<Cháu quên rằng ta sinh ra là người Andalite sao?> Bà Aldrea kêu lên.
<Chúng ta đã phát minh ra kỹ thuâ ̣t biến hı̀nh mà…>
Gio ̣ng nói kẻ cả của bà khiến tôi liên tưởng đến Ax mỗi khi ảnh chê bai
những kỹ thuâ ̣t thô sơ của loài người.
Suýt nữa thı̀ tôi hỏi là bà đã biến hı̀nh mấy lần và thành bao nhiêu con
vâ ̣t rồi. Mém nữa là tôi khoe rằng mı̀nh và các ba ̣n là những nhà vô đi ̣ch
biến hı̀nh của dải thiên hà. Nhưng rồi hı̀nh như tôi cảm thấy… bà Aldrea là
vi ̣ anh hùng đứng trên mo ̣i li ̣ch sử, còn tôi chı̉ là mô ̣t cô gái nhỏ mang túi
thuốc chữa bê ̣nh cho gấu Mỹ…
“Tiếp nào,” tôi lẩm bẩm.
Tôi cảm thấy đầu mũi mı̀nh bỗng ươn ướt và lành la ̣nh. Đầu móng tay
tôi mo ̣c dày và dài hơn. Nhưng giây sau chúng la ̣i trở về hı̀nh thù bı̀nh
thường.
“Cháu đang chống la ̣i ta, Cassie,” bà Aldrea nói.
“Ồ, xin lỗi. Cháu không biết,” tôi đáp. “Bà tiếp đi.”
Tôi cảm thấy bà Aldrea bắt đầu tâ ̣p trung vào ADN sói. Tôi hı́t thâ ̣t sâu