ANIMORPHS: NGƯỜI HÓA THÚ (TRỌN BỘ) - Trang 3734

“Bà cho tôi biết bà đang sống ở đâu đi, bà Marie?” William Roger

Tennant nói với người phụ nữ gọi tới. “Tôi sẽ cho bà số điện thoại của
Nhóm Chia sẻ gần nơi bà sống.”

Tôi phải gọi cho Jake. Tôi hổng muốn nhưng tôi phải gọi cho nó. Đúng

là phải như thế thôi.

Mặc kệ nó đi, Marco, tôi tự nhủ. Mày biết chuyện này sẽ kết thúc ra

sao mà: cả nhóm sẽ lại vừa chạy vừa la hét và có lẽ lần này sẽ hổng
sống sót mà qua khỏi. Mặc kệ nó đi.

Ba tôi gác điện thoại, nụ cười ngây dại đó vẫn còn đọng trên gương mặt

ông. Ông ngồi xuống cạnh tôi trên chiếc trường kỷ, nhấc đồ điều khiển trò
Play Station của ông lên.

“Sao, con đã sẵn sàng hạ ba thêm vài ván nữa chưa?” ông nói.
Tôi thở dài cái sượt. “Con phải gọi phôn cho Jake.”
“Sao thế?”
“Câu hỏi hay đó ba.”
Tôi sử dụng cái điện thoại trong nhà bếp để hẹn gặp với những đứa còn

lại trong nhóm, theo cái kiểu mập mờ cẩn trọng như tụi tôi vẫn thường
dùng mỗi khi cần tụ tập.

Giờ tôi phải nghĩ ra một cái cớ để rời khỏi nhà vào lúc 8 giờ tối, trong

khi mai là ngày đi học. Ba đã đặc biệt sắp xếp thời gian để có thể ở bên
tôi, tôi hổng muốn làm ông buồn.

“Nào, bây giờ con muốn làm gì đây?” ba hỏi khi tôi quay trở lại phòng

khách. “Con có cần ba giúp làm bài tập không? Hoặc chúng ta có thể xem
phim hay gì đó.”

“À, dạ vâng,” tôi nói, “con phải qua nhà Jake, con để quên một món đồ

ở bển.”

Nụ cười của ông vụt tắt. “Ồ. Thế ngày mai nó mang đến trường cho con

không được sao? Đã 8 giờ rồi còn gì.”

“Con cần món đồ đó ngay tối nay, ba à.” Tôi cầu nguyện cho ông đừng

có hỏi lý do sao mà món đồ đó lại quan trọng đến thế. Mỗi khi bạn nói
dối, tốt nhất là nên chuẩn bị trước mọi chi tiết.

“Thôi, cũng được,” ông chau mày chấp thuận.