điều tu ̣i tôi chưa biết nó sẽ ra bằng cách nào, bao giờ và ở đâu.
Tôi đã quá ngán ngẩm và mê ̣t phờ vı̀ cứ phải biến hı̀nh rồi hoàn hı̀nh
trên mái nhà hay trong thùng rác. Vài phút nữa Ax và Tobias tới thay ca,
Marco và tôi mới có thể hoàn hı̀nh, rồi la ̣i biến hı̀nh bay về nhà đươ ̣c. Tôi
đếm từng phút mong cho mau về nhà để đươ ̣c nằm chèo queo coi tivi
bằng
chı́nh că ̣p mắt người thi ̣ lực yếu xı̀u.
Để coi nào, tối nay thứ mấy ta? TV có chương trı̀nh gı̀ thú vi ̣ không ta?
Tôi còn thâ ̣m chı́ không nhớ hôm nay là ngày mấy tháng mấy nữa kı̀a.
<Marco! Mı̀nh thấy có gı̀ đó!>
<Ý bồ là cô gái mă ̣c đồ tắm đang lái xe Mazda đó hả?>
<Khu đất hoang kế tiê ̣m Walgreen kı̀a bồ ơi!>
Marco que ̣o gắt xuống. Khoảng đất trống có mô ̣t hàng rào mắt cáo quây
quanh. Nó xem ra vẫn còn mới, trên đı̉nh rào tua tủa đầy gai nho ̣n sắc.
Tôi rủa thầm sự ngốc nghếch của mı̀nh. Ồ, sao mı̀nh không nghı̃ về nó
ngay nhı̉? Ai la ̣i đi bảo vê ̣ mô ̣t vùng đất hoang bằng hàng rào mới toanh
như vâ ̣y? Thâ ̣t không hơ ̣p lý. Trừ phi khu đất đó không thâ ̣t sự trống rỗng.
<Có ánh sáng dı̀u di ̣u? Ý bồ là vâ ̣y hả?> Marco hỏi.
<Hı̀nh chiếu ba chiều đấy,> tôi thét. <Bên hông thı̀ liền ma ̣ch nhưng trên
đı̉nh thı̀ đứt khúc.>
Hı̀nh chiếu ba chiều từng là thứ rất kỳ la ̣ đối với tôi cách đây không lâu.
Trước kia, khi tôi còn sống mô ̣t cuô ̣c sống bı̀nh thường ı́. Giờ thı̀ quen rồi,
nên khi Marco hét toáng lên <Hı̀nh chiếu ba chiều!> tôi nghı̃ liền tất nhiên
nó là hı̀nh chiếu ba chiều.
Hı̀nh chiếu khiến cho mo ̣i người nhı̀n từ bất cứ góc đô ̣ nào cũng chı̉ thấy
mô ̣t mảnh đất trống huếch trống hoác, lam nham đầy cỏ da ̣i, rác rến, vỏ lon
và giấy gói bánh McDonald.
Nhưng nhı̀n thẳng từ trên xuống mới thấy có gı̀ đó lô ̣ dần ra. Khổng lồ!
Hai cánh hı̀nh mã tấu. Thân láng o hầu đa ̣t tốc đô ̣ siêu đẳng. Nó không
thuôn dài hı̀nh gio ̣t nước như tàu ngầm của loài người mà hao hao giống tàu
Lưỡi Rı̀u, nhưng có nhiều khoang lòi ra rải rác quanh thân tàu trông tựa
những bo ̣c mu ̣n mủ.