CHƯƠNG 15
T
u ̣i tôi ngồi quanh mô ̣t bàn tròn lớn làm từ gỗ ngâm nước mă ̣n. Không
nghi ngờ gı̀ nữa, nó đươ ̣c tâ ̣n du ̣ng từ mô ̣t trong những mảnh xác tàu mu ̣c
nát nhất mà Đội Tı̀m Kiếm Nartec tı̀m thấy và kéo về thành phố la ̣ lùng của
ho ̣. Nó có thể đã
đươ ̣c mô ̣t
trăm năm tuổi
hoă ̣c gấp hai lần như thế
.
Ghế tu ̣i tôi ngồi đươ ̣c đẽo vô ̣i từ mô ̣t súc gỗ. Có chiếc còn sót vài
miếng da trên mă ̣t và thành ghế. Mô ̣t chiếc đươ ̣c trang hoàng bởi ngo ̣c trai
vu ̣n.
Những chiếc gần nơi nữ hoàng ngự, đầu bàn, có kiểu dáng và kı́ch
thước như các loa ̣i ghế dành cho thuyền trưởng.
Trước mă ̣t tu ̣i tôi đă ̣t rất nhiều đı̃a cá sống đầy u ̣. Đı̃a thı̀ để cá nguyên
con. Đı̃a thı̀ đựng đầy cá xắt thành từng miếng như món sushi. Rồi lươn,
rắn nhỏ, mực, ba ̣ch tuô ̣c…
Mô ̣t vài tô thép, chắc chắn mới đươ ̣c vớt lên chưa lâu, chứa đầy rong
biển. Mỗi đứa tu ̣i tôi có mô ̣t cốc nước… màu xanh lá cây.
Marco nâng cái ly của nó lên cho tôi coi. Vẫn còn nguyên logo, ghi
loằng ngoằng những mẫu tự tiếng Nga và vẽ phác hı̀nh tàu ngầm ha ̣t nhân.
Tu ̣i tôi là những vi ̣ khách bất đắc dı̃ của buổi tiê ̣c Nartec truyền thống.
Tôi chắc ba ̣n cũng như tôi, chẳng cảm thấy thoải mái te ̣o nào khi nhất cử
nhất đô ̣ng của tu ̣i tôi đều nằm dưới sự giám sát của ı́t nhất năm mươi anh
lı́nh vũ trang đầy mı̀nh đứng nghiêm trong phòng.
Ke ̣t cứng. Tu ̣i tôi không thể cha ̣y, cũng không thể biến hı̀nh, trước cả
đống dân Nartec chầu hẩu dòm chừng, trong khi vẫn chưa biết Visser Ba
thế nào.
Hắn có thể ở bất cứ đâu. Không chừng ở ngay trong phòng này, biến
hı̀nh thành mô ̣t sinh vâ ̣t nhỏ li ti nào đó chờ cơ hô ̣i trốn thoát, tự hỏi bo ̣n
nhóc người kia đang làm gı̀ trong thế giới Nartec.
Rồi hắn sẽ lắp ráp các sự kiê ̣n với nhau. Nhớ la ̣i bầy cá voi đã phá
hỏng con tàu Đao Phủ Biển quý giá của mı̀nh… Và rồi hắn sẽ biết “băng
thảo khấu Andalite” té ra
không phải toàn là người Andalite.
Ngu hết sức! Đáng ra tôi phải nghı̃ như thế từ trước. Đáng ra phải biến
hı̀nh và đánh nhau để trốn khỏi tấm lưới… làm vâ ̣y sẽ bớt đi đươ ̣c hai mối