vòm phı́a Đông.
<Không thể thế đươ ̣c,> tôi thı̀ thào.
Qua lỗ trống, con tàu già nua, lỗi thời mang tên Sông Ralek lù đù bay
vào.
Xe ̣t! Xe ̣t!
Máy Cắt của tàu không thể bı̀ đươ ̣c hỏa lực của chiếc Con Rê ̣p hay tàu
Lưỡi Rı̀u, nhưng nó dư sức chă ̣n đứng tu ̣i Hork-Bajir đang hăng máu.
Ba mét trên cầu giữa chúng tôi và bo ̣n Yeerk bốc khói cháy lách tách.
Xe ̣t! Xe ̣t!
Cảnh hoang tàn hiê ̣n ra giữa hô ̣i Animorphs đang sống dở chết dở và
những kẻ tấn công. Con tàu từ từ ha ̣ thấp xuống, lươ ̣n thẳng bên trên chúng
tôi.
Pằng chı́u! Pằng chı́u! Bo ̣n Hork-Bajir bắn trả bằng tia Nghiê ̣t cầm
tay, trông chẳng khác nào cố giết mô ̣t con voi bằng ga ̣ch đá. Cầu thang ha ̣
xuống. Tôi đẩy Estrid lên rồi cũng leo theo.
“Chờ đã!” Arbat hét.
Tôi lừng khừng.
“Tôi là mô ̣t Andalite. Tôi là đồng bào của anh.”
Hắn dướn bàn tay loài người và cơ thể bê bết máu về phı́a tôi.
<Đi,> tôi bảo Cơ trưởng Gonrod.
Con tàu nhấc lên và hướng về dãy lồng.
Nếu Arbat nghı̃ đến chuyê ̣n hoàn hı̀nh ngay lâ ̣p tức thı̀ hắn sẽ sống lâu
hơn chút nữa. Hắn đứng đó, lê lết, bi ̣ ke ̣t mô ̣t mı̀nh trên cầu. Mô ̣t mı̀nh
trước cơn đói triền miên của Taxxon.