Trong ánh trăng nhờ nhờ, nhı̀n câ ̣u ấy như mô ̣t quái vâ ̣t lông lá của đi ̣a
ngu ̣c.
“Tsserr!”
Ông Bư ̣ di ̣ch chuyển! Ổng lùi la ̣i, vươn mắt cuống lên, nhưng că ̣p mắt
chı́nh vẫn dán chă ̣t vào Ax.
Tobias đi ̣nh làm xao nhãng hay làm bi ̣ thương ông ta để tu ̣i tôi chiếm ưu
thế, nhưng…
Phâ ̣p!
Với tốc đô ̣ và sự chı́nh xác kiểu Andalite chı́nh hiê ̣u, Ông Bự vung lưỡi
dao đuôi lên nê ̣n Tobias mô ̣t cú trời giáng.
Mô ̣t tiếng huy ̣ch ghê hồn và Tobias rơi oa ̣ch xuống đất.
“Tobias!”