Những người Andlite bi ̣ giam cầm bắt giữ và ho ̣ đang na ̣p dinh dưỡng.
Tôi cảm giác cô ̣t sống mı̀nh giống như thể mô ̣t cô ̣t thu lôi đang thu sét
vâ ̣y. Thế giới mà có những Kẻ Mươ ̣n xác – Andalite thı̀ không còn là thế
giới nữa.
Trong thế giới mà tôi biết, chı̉ có duy nhất mô ̣t người Andalite bi ̣ mươ ̣n
xác. Và nguyên nhân ông bi ̣ Yeerk chiếm cơ thể là mô ̣t sai lầm đáng buồn.
Bất cứ mô ̣t chiến binh Andalite nào còn nhâ ̣n thức đươ ̣c đều sẽ dùng lưỡi
dao đuôi của anh ta để tự xử chı́nh mı̀nh trước khi bi ̣ bắt giữ.
Con tàu bay vù vù chı̉ cách con đường phı́a dưới chừng ba tấc, ngang
qua mô ̣t dãy các ô cửa sổ tối thui của các tòa nhà đổ nát. Rồi nó bay tới
mô ̣t khu đất trống rô ̣ng lớn, có lẽ là mô ̣t bãi đỗ ngoài trời. Có mô ̣t con tàu
khác đã đâ ̣u sẵn ở đó, chiếm mất mô ̣t góc. Đô ̣ng cơ tắt, con tàu vào bến
đâ ̣u.
Tôi không biết đây là cái thế giới nào, tôi không biết bây giờ đang ở
thời đa ̣i nào,trước hay sau hay song hành cùng với thời đa ̣i và thế giới của
tôi. Mô ̣t thế giới quái đản mà chẳng hiểu bằng cách nào đã thay thế cái thế
giới mà tôi đã từng biết và chấp nhâ ̣n.
Cá nhân tôi đang trải qua mô ̣t cơn ác mô ̣ng chăng?
Tôi không biết câu trả lời cho câu hỏi đó. Nhưng tôi biết, ở chốn này,
bo ̣n Yeerk rất ma ̣nh. Chúng làm chủ thành phố, làm chủ những con người
sống trong thành phố này.
Nhưng chúng không làm chủ tôi.
Ngay khi tôi đươ ̣c tư ̣ do và làm chủ đươ ̣c trı́ não của mı̀nh, tôi sẽ có
mô ̣t cơ hô ̣i – không, không phải là mô ̣t cơ hô ̣i mà chắc chắn là tôi sẽ có thể
tı̀m hiểu xem chuyê ̣n gı̀ đang xảy ra.
Và rồi, rất có thể, chı̉ là rất có thể thôi, bằng cách nào đó – kể là trong
cái thành phố xa la ̣ này – tôi có thể tı̀m thấy ba ̣n bè của mı̀nh và cùng với
nhau, tu ̣i tôi có thể…
Cửa tàu mở ra và tôi đươ ̣c thả xuống mô ̣t u ̣ bê tông. Nhi ̣p tim tôi đã trở
la ̣i bı̀nh thường. Trı́ óc tôi bı̀nh tı̃nh và tâ ̣p trung vào chı̉ mô ̣t ý nghı̃.
“Jake,” tôi hı́t thở nhe ̣ nhàng, “mi không lên kế hoạch hành động cho
viê ̣c này, nhưng bây giờ là lúc mi phải đối mặt và xử lý nó.”