Cái lối mà nhỏ đang nói, cái cách mà nhỏ đang chă ̣n ho ̣ng tôi khiến tôi
cảm thấy với nhỏ tôi có tầm quan tro ̣ng giống như là mô ̣t kẻ lâ ̣p di ̣ trên sàn
diễn mà thôi.
Thư ̣c sư ̣ là giữa tu ̣i tôi không còn mô ̣t mối liên hê ̣ nào nữa sao? Nhỏ
ba ̣n của tôi đã thay đổi rồi sao?
“Bo ̣n Taxxon làm chủ đường tàu điê ̣n ngầm,” tôi nói. “Bo ̣n Orff thı̀ chế
ngư ̣ trên đường phố. Cassie, nếu như bồ chi ̣u khó quan sát xung quanh, bồ
sẽ thấy rõ ràng là chúng ta không có chút cơ hô ̣i nào để chiến thắng cuô ̣c
chiến này.”
“Chiến tranh không có thua cuô ̣c!” Nhỏ rı́t lên. Hai con mắt nhỏ tóe lửa,
trông như thể sẵn sàng lao vào tấn công tôi.
Nhưng rồi ánh mắt nhỏ di chuyển xuống tấm phù hiê ̣u trên ngực tôi và
trong phút chốc sự giâ ̣n dữ của nhỏ tan biến hết. Khuôn mă ̣t nhỏ giãn ra rồi
bừng sáng. Biểu hiê ̣n của nhỏ thay đổi nhanh đến phát sơ ̣.