tiếng đâ ̣p cánh và tiếng cót két của những lóng xương già nua.
“Tobias!”
Mô ̣t chú diều hâu bay sươ ̣t qua. Những co ̣ng lông vũ của nó que ̣t lên
mă ̣t tôi. Lần này sao quá gần gũi! Tôi chớp mắt và…
Nó biến mất! Màn đêm nuốt chửng nó mất rồi.
“Tobias?”
Không có tiếng đáp la ̣i.
Tôi quay người mở cánh cửa lớn thiê ̣t lớn có tay nắm bằng đồng thau.
Tôi cha ̣y lên những bâ ̣c thang tràn ngâ ̣p ánh trăng, đế giày nê ̣n xuống nền
thang ta ̣o nên những tiếng thı̀nh thi ̣ch, thı̀nh thi ̣ch âm vang trong không gian
trống trải và tı̃nh mi ̣ch.
Có mô ̣t hành lang lát ván gỗ dẫn tới chỗ những giá sách, tới chỗ những
dãy kê ̣ cao, dài thăm thẳm, trên đó sách xếp ngay hàng thẳng lối. Mô ̣t mê
cung âm u, ảm đa ̣m và buồn thảm. Mốc meo, không có người lai vãng. Im
ắng như mô ̣t lăng mô ̣.
Đo ̣c sách, đối với Đế chế, rõ ràng không phải là mô ̣t nhu cầu lớn.
Tôi bước do ̣c theo hành lang chı́nh, nhı̀n xuống lối đi hai bên. Rachel
nói rằng tôi biết tôi sẽ tı̀m gı̀.
Tôi bước qua mô ̣t lối đi có vẻ như đươ ̣c nới rô ̣ng hơn những lối đi
khác. Đó là đầu khu vực để sách bắt đầu với ký tự E. Tôi que ̣o vô đường
hầm ấy, tim đâ ̣p thùm thu ̣p, và bắt đầu cha ̣y.
Bất thı̀nh lı̀nh, những kê ̣ sách kết thúc. Tôi thắng cái két ca ̣nh mô ̣t dãy
bàn gỗ ố đen. Và rồi 100 bóng đèn ro ̣i xuống 100 bàn đo ̣c đươ ̣c bâ ̣t sáng,
soi rõ mô ̣t phòng đo ̣c khổng lồ.
Mô ̣t người Andalite băng bó chằng chi ̣t, bô ̣ lông thô nhám màu xanh
dương dı́nh chă ̣t vào những cơ bắp bầm dâ ̣p, duyên dáng xoay că ̣p mắt
cuống nhı̀n tôi đăm đăm.
<Jake.>
Gio ̣ng truyền ấy vang ngâ ̣p trong óc tôi. Di ̣u dàng mà ma ̣nh mẽ. Li ̣ch
duyê ̣t, truyền cảm mà khiến người khác khiếp sơ ̣.
Quen thuô ̣c vô cùng.
Trông ông chẳng khác gı̀ cái đêm mà con tàu của ông bi ̣ rớt nơi công