Ba. Chı́nh là ta. Mi nhớ ta chứ?”
<Mi muốn gı̀?> tôi hỏi.
“Hãy nhı̀n xuống dưới đó kı̀a,” mu ̣ lào khào, liếc nhı̀n xuống vũng
Yeerk. “Bo ̣n ta đươ ̣c tổ chức chă ̣t chẽ chứ nhı̉. Bo ̣n ta cha ̣y chı́nh xác như
đồng hồ Thu ̣y Sı̃. Bo ̣n ta bất khả chiến ba ̣i. Khi ta nắm quyền thı̀ bo ̣n ta sẽ
vươn lên tầm cao mới.”
<Mi nói về cái gı̀ vâ ̣y? Nắm quyền ư? Tức là giới thiê ̣u nền dân chủ
chứ gı̀?>
“Đúng, đó là ý ta muốn nói,” Taylor thừa nhâ ̣n. Khóe miê ̣ng mu ̣ xếch
lên như bi ̣ điê ̣n giâ ̣t. “Ta muốn mi tham gia với tu ̣i ta. Mi thấy ta thông
minh thế nào rồi đấy. Mi biết ý nguyê ̣n của ta sẽ thành công. Ta muốn mi là
đồng sáng lâ ̣p mô ̣t xã hô ̣i Yeerk mới.”
Đô ̣t nhiên, lời Taylor nha ̣t dần. Hı̀nh như ở rất xa. Bởi vı̀ tôi thấy điểm
khuất nẻo ở kề bên vũng Yeerk. Đó là chỗ tôi đã từng đâ ̣u và đếm từng
giây trôi qua, những giây cuối cùng trước khi tôi trở thành nothlit.
“Mi đươ ̣c cái gı̀ khi là lı́nh quèn trong ‘băng thảo khấu Andalite’?” Mu ̣
tiếp, gio ̣ng như ru ngủ. “Rõ ràng mi không phải là chı̉ huy. Thâ ̣m chı́ ở cấp
bâ ̣c thứ hai cũng không phải. Mi chẳng là cái thá gı̀ cả.”
Tôi hồi tưởng la ̣i cái đêm ở vũng Yeerk, nhớ mı̀nh đã đắn đo, tı́nh toán
ra sao. Kể từ giây tôi biết mı̀nh không có sự lựa cho ̣n nào khác. Rằng nếu
tôi hoàn hı̀nh thı̀ sẽ bi ̣ Visser Ba phát hiê ̣n liền. Hắn sẽ biết tôi là người và
sẽ tı̀m ra ba ̣n bè tôi.
Nhưng luôn có sự lựa cho ̣n. Trong bất cứ hoàn cảnh nào. Thường là
cho ̣n lư ̣a giữa cái tốt và cái xấu.
Nhưng nó vẫn cứ là mô ̣t lựa cho ̣n.
“Nào nào,” Taylor thúc ép. “Hãy là vâ ̣t chủ của ta. Hãy đưa cho ta cơ
thể mi và mi sẽ có tất cả, bất cứ thứ gı̀ mi muốn.”
Lư ̣a cho ̣n. Phản bô ̣i hoă ̣c là. . .
<Thế ta có đươ ̣c tự do không?> Tôi hỏi.
“Đó là mô ̣t da ̣ng tự do,” mu ̣ đáp.
<Ta có ha ̣nh phúc không?> Tôi hỏi nữa.
“Đó là mô ̣t da ̣ng ha ̣nh phúc,” mu ̣ la ̣i đáp.
Tôi nhı̀n trở la ̣i hốc đá, nơi tôi trở thành nothlit. Tôi đã quyết đi ̣nh.