ngủ trưa.
<Cứ đuổi tiếp đi,> Rachel gào lên.
Tôi băng qua hang và lao tiếp vô đường hầm, cảm thấy mùi dầu gô ̣i đầu
của mu ̣ Taylor.
Tiếng chân mu ̣ nê ̣n rầm râ ̣p vào sàn hang. Ánh đèn mờ tỏ. Rồi…
<Ngừng la ̣i!> Tôi thét.
“Không bao giờ!” Mu ̣ gào.
Tôi thấy thân hı̀nh Taylor, rồi thấy căn phòng hı̀nh tru ̣ ở trên đầu vài
mét. Cây đèn mu ̣ cầm lung linh phản chiếu ống dẫn thép bóng loáng.
Đô ̣t nhiên tôi hiểu ra mu ̣ đi ̣nh làm gı̀.
<Không!> Tôi phóng tới.
“Ááááááá!” Taylor thét. Tôi vồ trúng gót mu ̣. Không đủ ma ̣nh để rứt lı̀a
bàn chân, nhưng đủ ma ̣nh để mu ̣ tưởng tôi đã kiểm soát, làm chủ tı̀nh hı̀nh.
Răng cá mâ ̣p hay nanh gấu còn lâu mới sánh bằng sức tàn phá của răng
Taxxon.
“Đồ sâu nhớp! Buông ta ra!” Mu ̣ tống cho tôi mô ̣t đấm bằng bàn tay
thâ ̣t. Qua mắt ghép, tôi thấy chớp sáng – cánh tay và ngón tay giả của mu ̣.
Tôi nhả bàn chân Taylor ra và vă ̣n mô ̣t phần ba thân trên quất vào cánh
tay giả của mu ̣. Đau ghê hồn! Đó đâu phải là da thi ̣t… Nó bá vào bức
tường đầu kia.
“Đồ că ̣n bã!” Taylor tự do, và mu ̣ liền cha ̣y trối chết về phı́a đường
ống. Tôi dồn chân phóng lên trước.
“Dừng ngay!” Mu ̣ thét. “Nếu mi nhı́ch thêm mô ̣t phân nữa là ta sẽ khoét
mô ̣t lỗ vào ống thép này.”
Tôi cứng người.
<Mi nói là khi đường hầm đào xong, chúng ta sẽ có hai mươi phút để
thoát khỏi đây mà…>
“Mi tin ta à?”
<Ta đã tin,> tôi nói dối. <Mi không dám đâm thủng ống dẫn đâu. Vı̀ mi
biết nó mà nổ thı̀ mi cũng chết trong đường hầm này luôn.>
Môi Taylor xoắn la ̣i thành nu ̣ cười tàn nhẫn. Tên Yeerk đang thể hiê ̣n
niềm kiêu hãnh của nó. “Sai rồi Andalite. Mi quên là ta không gắn với cơ