ÁO CƯỚI - Trang 507

bốn năm tuổi trước khi con chào đời như vậy? Lẽ nào Âu Thần...

Tuy nhiên biểu hiện trên nét mặt của Âu Thần lại hoàn hảo đến mức

không thể hiện điều gì, nhưng sự rầu rĩ trong đáy mắt anh trước sau vẫn
không hề giảm bớt. Phải chăng những gì cô làm vẫn còn chưa đủ, phải
chăng Âu Thần vẫn còn để tâm chuyện qua lại của cô và Lạc Hi...

Một ngày kia, khi quản gia Thẩm đưa cho Doãn Hạ Mạt thiệp mời tới

dự lễ trao giải do ban tổ chức giải thưởng điện ảnh Kim lộc gửi tới, cô đang
tưới nước cho cây trúc ở phòng khách. Nhìn tấm thiệp mời vàng chói lọi
đó, Hạ Mạt nghĩ ngợi một lúc rồi hỏi quản gia Thẩm:

“Âu Thần đi ra ngoài rồi ạ?”

Quản gia Thẩm cung kính trả lời, “Thiếu gia chưa đi”.

“Anh ấy ở phòng đọc sách hay là phòng ngủ?”

“...”, quản gia Thẩm lưỡng lự giây lát rồi nói, “Hình như đều không

có”.

“Ừm.”

Doãn Hạ Mạt ngẩn người, cô nói:

“Được rồi, cháu biết rồi.”

Âu Thần không ở trong phòng sách và phòng ngủ, trong hai căn phòng

trẻ sơ sinh ở tầng hai cũng không thấy. Doãn Hạ Mạt đi xuống cầu thang, ở
đầu hành lang tầng một, cửa của một phòng trẻ con bị cơn gió chiều đẩy
mở ra một khe hở.

Âu Thần ngồi một mình trước bàn sách của trẻ con.

Có vẻ như anh đang viết một bức thư.

Liên Kết Chia Sẽ

** Đây là liên kết chia sẻ bới cộng đồng người dùng, chúng tôi không chịu trách nhiệm gì về nội dung của các thông tin này. Nếu có liên kết nào không phù hợp xin hãy báo cho admin.