ARCHIMEDES THÂN YÊU - Trang 780

Ông ta ấn nút bên cạnh, vách tường dày cộp mở ra, xuất hiện một lối cầu

thang ngắn. Bên dưới quả thật có tầng hầm, nhưng sạch sẽ trống rỗng.

Quản gia thản nhiên nói: “Cậu à, nơi này chẳng có gì cả.”

“Từng có.” Ngôn Tố rất chắc chắn, anh lướt nhìn một vòng tầng hầm

trống trơn, cong khóe môi như có như không. “Một tầng hầm để trống mà
lại quét dọn sạch sẽ như vậy, mạng nhện bụi bặm đều không có à?”

Quản gia có chút giật mình, nhìn về phía tầng hầm trống rỗng lại sạch sẽ

vô cùng. Ngôn Tố ngồi xổm xuống, cơn đau nơi ngực đột nhiên tăng dần,
anh nắm tay chịu đựng theo bản năng, ngẩng mặt nhìn lên trên, giống với
anh nghĩ, trên trần nhà rách nát lấp ló rất nhiều sợi dây điện. Anh đứng
thẳng, ấn nút, cửa tầng hầm chậm rãi đóng lại.

Ngôn Tố đi trên hành lang, nhìn ra biển khơi vô tận ngoài cửa sổ, điềm

tĩnh ổn định lại hơi thở, nói: “Giải thích duy nhất là có người muốn che
giấu dấu vết giam người ở đây, vì vậy đã quét dọn sạch, nhưng lại bại lộ.”

Quản gia đi lên, đứng bên cạnh anh, nhìn bầu trời màu xanh nhạt bên

ngoài: “Cậu nói có người vốn bị nhốt ở đây à?”

Ngôn Tố mấp máy môi, đưa mắt nhìn lớp cỏ trên bệ cửa sổ, lại ngước

mắt, ánh mắt thăm thẳm nhìn biển khơi: “Vấn đề này mà anh còn phải hỏi
tôi à, anh Arthur?”

Quản gia nhìn ra ngoài cửa sổ, đuôi mày nhướng lên, một giây sau

khuôn mặt nghiêm khắc bảo thủ thả lỏng một chút, khóe môi luôn mím hiện
lên nụ cười tư lự:

“Anh S.A., phải nói rằng anh là đối thủ rất lý thú.”

Họ tách ra đứng trước hai cửa sổ gần nhau, ánh nắng mai soi vào từ cửa

sổ, in hai chiếc bóng cao ráo và tĩnh lặng giống nhau trên hành lang phía