ARSENE LUPIN ĐỐI ĐẦU HELOC SOM - Trang 97

- Ông Lupanh, ông muốn gì

?

-

Sự tự do của tiểu thư Đêtănggiơ.

-

Ông biết giá rồi chứ

?

- Phải.
-

Ông chấp nhận thế

?

- Tôi chấp nhận mọi điều kiện của ông.
- Chà

! - Héclốc Sôm ngạc nhiên thốt lèn. - nhưng lúc nãy ông đã từ

chối cho ông...

- Vâng, vì đó là cho tôi. Còn bây giờ, thưa ông Héclốc bây giờ vấn đề

là một thiếu nữ, một người đàn bà mà tôi yêu. Ông thấy đấy, ở

nước Pháp,

chúng tôi có những ý nghĩ rất đặc biệt về những

vấn đề này. Không phải đã

trót mang tên là Arxen Lupanh mà xử sự khác được. Ngược lại, ông ạ

!

Chàng phát biểu một cách hết sức bình tĩnh, Héclốc Sôm thoáng cúi

đầu và nói nhỏ:

- Thế viên kim cương xanh đâu

?

- Ông hãy cầm lấy cái gậy của tôi ở góc lò sưởi kia kìa. Một tay ông

nắm chặt quả táo đầu gậy, tay kia ông xoay cái khâu sắt bịt ở đầu dưới.

Héclốc Sôm cầm lấy cái gậy và xoay cái khâu bằng sắt. Xoay được

mấy vòng y nhận thấy quả táo đầu gậy lỏng và tuột ra. Ở bên trong quả táo
có một cục mát tít và ở giữa cục mát tít ấy là một viên kim cương.

Héclốc Sôm đưa lên ngang mắt ngắm nghía đúng là viên kim cương

xanh rồi

!

-

Ông Lupanh, tiểu thư Đêtănggiơ được tự do.

- Nàng được tự do bây giờ và mãi mãi chứ

? Nàng không còn sợ gì

ông nữa chứ

?

-

Cũng chẳng phải sợ ai nữa

!

- Dù thế nào đi nữa thì...
-

Dù thế nào đi nữa, tôi không biết tên nàng, cũng chẳng biết nàng ở

đâu.

- Cảm ơn. Tạm biệt ông nhé. Vì nhất định chúng ta sẽ gặp lại nhau,

phải không ông Hélốc Sôm ?

- Tôi cũng tin thế.
Giữa Héclốc Sôm và Ganimar có một cuộc tranh luận gay gắt. Cuối

cùng Héclốc Sôm ngắt lời một cách thô bạo.

- Ông Ganimar, tôi rất tiếc không cùng quan điểm với ông. Nhưng tôi

không còn thời giờ để giải thích nữa. Một tiếng nữa tôi sẽ lên tàu về nước.

- Nhưng còn người Đàn bà tóc hoe

?

-

Tôi không quen biết người ấy.