BẠC ÁO HÀO HOA - Trang 117

- Má con ra sao, Lan?

Lan cố dằn cơn xúc động:

- Má chắc không đến nỗi nào đâu, ba. Má đang ngủ.

- Còn nhà ta?

- Nhà ta bị cháy tiêu rồi.

Ông Phúc, ba Lan, thở dài, ngao ngán:

- Thế là tiêu tan sự nghiệp! Biết bao giờ mới gầy dựng lại được!

Lan ngậm ngùi an ủi:

- Ba cứ lo dưỡng bệnh. Mình còn thì sự nghiệp còn, lo nghĩ làm gì cho

mệt, ba.

Lệ xen vào:

- Ba bị thương ra sao, ba?

Ông Phúc cảm động nhìn đứa con gái bé bỏng ngây thơ:

- Ba bị miểng mọt-chê ở chân và ở thân mình. Máu ra nhiều, nhưng

chắc không sao đâu. Ba phải sống với mấy con chớ.

Phong gạt nước mắt, giọng nghẹn ngào:

- Con sợ quá, ba ơi!

Ông Phúc bồi hồi xúc động:

- Ba sẽ về với con mà. Ba chỉ sợ cho má con... Hình như má con bị

thương nặng hơn ba.