BẠC ÁO HÀO HOA - Trang 144

Nghe thét thành quen lệ. Phá lệ thì nhớ chừng. Thói quen nhớ chừng

ấy chẳng những riêng Phong, mà là tâm trạng của đa số người sống ở thôn,
ấp và cả ở tỉnh, quận nữa.

Nghe Phong nói, Lan mỉm cười:

- Đêm nay họ nghỉ xả hơi một bữa, cho chị em mình ngủ yên một giấc,

khỏi giật mình.

- Chưa chắc đa, chị.

Phong vừa đáp dứt thì một tiếng nổ vang lên. Tiếng đạn réo ngang nóc

nhà nghe ớn lạnh cả xương sống. Lệ lật đật hỏi:

- Pháo kích ra hay vào vậy thầy?

- Pháo kích ra.

Mặc dù nghe thầy bảo: “Pháo kích ra”, ba chị em Lan cũng quen lệ ở

nhà quê, vội vàng chun xuống hầm trú ẩn. Từ ngoài có tiếng Hoàng vọng
vào:

- Ba chị em vào hầm, rán chịu muỗi đốt, đợi im tiếng nổ rồi hẵng lên.

Chắc không lâu đâu.

Lệ hỏi to:

- Thầy không vào hầm sao, thầy?

- Không, thầy đang xem hỏa châu chiếu xuyên qua song cửa sổ, bầu

trời sáng như ban ngày.

Phong cũng nói to: