BẠC ÁO HÀO HOA - Trang 170

Hoàng nở nụ cười buồn:

- Thời bình thì thơ mộng thật, nhưng thời chiến thì vô cùng nguy hại.

Nếu có trận chiến xảy ra thì nhà mình ở giữa “lãnh đủ”.

Phong lè lưỡi:

- Ghê thật!

Lệ trìu mến nhìn thầy:

- Vậy mà khi chúng em chưa đến, thầy vẫn ở đây một mình, có sao

đâu?

Hoàng thở dài:

- Vì lâu nay thầy xem tình hình chưa đến nỗi nào. Nhưng bây giờ thì

khác.

Lan hỏi lẹ:

- Khác thế nào, hở thầy?

- Bây giờ Lan về Sài Gòn là phải.

- Sao vậy thầy?

- Dạy không yên, học không yên, ở cũng không yên, thì nên tìm chỗ

khác tương đối yên hơn, chớ không lẽ sống mãi trong sợ hãi, phập phồng
hoài.

Lan nghĩ thầm: “Mình ở nhà quê không yên mới chạy về đây; bây giờ

ở đây cũng không yên phải chạy về Sài Gòn. Số kiếp chị em mình thật là
lận đận!”

Lệ cố làm ra vẻ thản nhiên: