BẠC ÁO HÀO HOA - Trang 59

Loan đọc đến đây phải ngừng lại vì tiếng cười giòn giã của Hạnh át

mất cả tiếng thơ. Hoàng cố ý lập nghiêm cũng phải bật cười. Lần này Loan
không phản đối nữa.

Loan nheo mắt nói đùa:

- Chú Hoàng cười hề hề giống cha ấy quá. Tiếc rằng chú không có bộ

râu...

Hạnh tinh quái hơn:

- Sao chú không nói gì cả? Hay là chú đang “chết điếng, máu rần

rần?”.

Hoàng quen với tính liến thoắng của hai cháu nên chỉ thản nhiên đáp:

- Hai cháu là chúa xuyên tạc. Chú Hoàng của hai cháu đâu giống được

với mấy cha ấy.

Loan đổi giọng dịu dàng:

- Cháu nói đùa mà, chú.

Hạnh cũng nhỏ nhẹ:

- Chú Hoàng của Hạnh “đạo đức” lắm mà.

Hoàng mỉm cười cởi mở:

- Hạnh và Loan điều biết điều đó. Nào Loan đọc tiếp đi chớ, bài thơ

đến đó dứt rồi à?

- Chưa, nhưng Loan cụt hứng rồi, không đọc được nữa. Bài thơ đoạn

sau có tính cách xây dựng nhưng Loan thấy nên chấm dứt ở đó hay hơn,
gợi cảm hơn, mê ly hơn...