Na Na nhíu nhíu mày, liền nghe máy hỏi: “Alo, bà Trần?”
Bà Trần thanh âm có vẻ thập phần lo lắng: “Na na, cháu nhanh trở về đi,
tiểu Viễn bị hóc xương cá, hiện tại khóc muốn tìm cháu……”
Na Na kinh hãi vội vàng hỏi: “Hóc xương? Có nghiêm trọng không?
Cho bé uống tí dấm chua trước cháu sẽ về nhanh thôi……”
Na Na một bên nghe điện thoại một bên đứng lên đi ra ngoài, Niếp Duy
Bình nhướng mày giữ chặt tay cô, trầm giọng nói: “Đừng hoảng hốt, tôi lái
xe đưa cô đi!”
Na Na cảm kích gật đầu, nói với bà Trần: “Vô dụng sao? Tốt cháu đã
biết, bà đem điện thoại đưa cho tiểu Viễn, cháu nói với bé!”
Điện thoại đầu bên kia rối loạn, trong chốc lát giọng trẻ con quen thuộc
khàn khàn nức nở nói: “Cô nhỏ, cháu thật là khó chịu……”
“Không khóc không khóc!” Na Na đau lòng muốn chết, ngồi ở trong xe
gấp đến độ đầu óc rối loạn, nhẹ giọng nói: “Tiểu Viễn đã sắp làm người đàn
ông trưởng thành, không thể tùy tiện rơi nước mắt nha! Nói cho cô biết, làm
sao khó chịu?”
Trẻ nhỏ năng lực biểu lộ hữu hạn, trên người không thoải mái thường
thường không biết nói, hoặc là cho dù nói ra cũng không có cách nào làm
cho người lớn hiểu được.
Tiểu Viễn một bên khó chịu nhỏ giọng khóc nức nở, một bên ủy khuất
nói: “Mặt rất hồng, nóng nóng, đau đầu, cổ họng đau…… Cô nhỏ cháu nhớ
cô,cháu nhớ ba ba ô ô ô……”
Na Na chỉ cảm thấy tâm mình tâm đau nhói, ôn nhu nhỏ nhẹ không
ngừng vỗ về bé, khuyên bé tắt điện thoại ở nhà chờ cô.