Niếp Duy Bình khóe môi nhếch lên độ cong ác ý, thâm ý nhìn chằm
chằm cô ấy, chậm rãi mở miệng nói: “Thực có lỗi, tôi thật sự chịu không
nổi mấy cái thứ nằm trên mặt cô, liếc mắt một cái đều có thể đem cơm ăn
hôm trước nôn ra!”
Cô gái kia thủy chung ánh mắt mang ý cười chỉ một thoáng liền thối
hoắc đập bàn hung tợn trừng mắt với hắn, hận không thể đi lên cắn hắn một
ngụm!
Niếp Duy Bình hai tay giao nhau tựa lưng vào ghế ngồi, tư thái rõ ràng
là tiễn khách.
Cô gái xinh đẹp ngay cả tức giận vẫn đều có phong tình, bộ ngực vì tức
giận mà phập phồng, nếu là người đàn ông khác nhìn thấy chắc chắn sinh ra
thương tiếc, nhưng bác sĩ Niếp lại ý chí sắt đá, đôi mắt trước phong cảnh
tươi đẹp đó hoàn toàn làm như không thấy.
Phụ nữ vĩnh viễn chịu không nổi người khác châm chọc dung mạo của
mình, đặc biệt đến từ người đàn ông! Niếp Duy Bình này lời nói không lưu
tình chút nào, đối với cô gái tự phụ vì mỹ mạo được chiều chuộng mà nói,
so với việc ở trước mặt mọi người tát cô ta một bạt tai còn trí mạng hơn, tức
giận một lúc lâu sau cô áy mới đứng dậy, trong cơn tức giận một câu cũng
nói không nên lời, bụm mặt mà chạy ra ngoài……
Na Na đang nghe ngóng liền biến thành trợn mắt há hốc mồm, hiện tại
bộ dạng đã là một bộ không đành lòng nhìn thẳng.
Thần ơi, bác sĩ Niếp lời nói ác độc còn có giới hạn sao?
“Làm sao vậy?” Niếp Duy Bình khinh bỉ nhìn cô một cái, Na Na sợ tới
mức nháy mắt liên căng thẳng, hai đầu gối khép lại thắt lưng thẳng đứng,
thành thành thật thật ngồi ở một chỗ mãnh liệt lắc đầu.
“Kêu kế tiếp!”