Niếp Duy Bình đầu tiên là bị cái xưng hô “dượng út” làm cho mê mẩn,
ngay cả việc bị thằng nhóc con hỗn láo coi thường cũng đều không so đo,
yên lặng bình ổn tâm tư thật lâu mới nhớ tới nhìn phản ứng của con thỏ
nhỏ.
Na Na sửng sốt nửa ngày, sắc mặt chậm rãi đỏ lên, ánh mắt không dám
nhìn tới Niếp Duy Bình, nhỏ giọng ngập ngừng nói: “Lời trẻ con không nên
coi là thật, lời trẻ con không nên coi là thật a……”
Na Na đem tiểu Viễn lại gần bên người: “Cháu tại sao lại nghĩ như vậy?
Ai nói ở cùng chú ấy chẳng khác nào cô cùng chú ấy…… có gì?”
Bạn nhỏ Na Viễn trong đầu lại nghĩ sai lệch vấn đề không rõ “có gì” là
cái gì a……
Na Na thở dài: “Tiểu Viễn, chúng ta chỉ là tạm thời ở nhờ nhà chú ấy, ở
cùng chú ấy không có nghĩa chú ấy sẽ là dượng!”
Na Viễn trừng mắt nhìn, khó hiểu hỏi: “Nhưng là, trước kia cháu muốn
mỗi ngày đều ở cùng với Linh Linh, ba ba nói với cháu chỉ cần cháu lớn lên
sẽ lấy Linh Linh vè ở cùng cháu…… Cô út, chú xấu xa không cưới cô vậy
hai người như thế nào có thể ở cùng nhau a?”
Na Na đột nhiên không biết nên giải thích như thế nào!
Niếp Duy Bình thưởng thức khuôn mặt đỏ bừng của cô một lát, rốt cục
có lòng từ bi chủ động giải vây: “Ý của ba ba cháu rất đúng, phải đợi cháu
lớn lên mới có thể ở cùng cô bé khác! Chú và cô út của cháu cô đều đã là
người lớn, người lớn thì có thể làm chuyện đó, chúng ta nghĩ có thể làm gì
liền làm như thế đó……”
Na Na: “……”