Na Na sắc mặt hồng càng lợi hại hơn, như thế nào cũng đều cảm thấy
bác sĩ Niếp nói chuyện cực kỳ quỷ dị……
Bạn nhỏ Na Viễn hoàn toàn bị làm cho mù mịt, chớp chớp mắt vẻ mặt
thuần khiết hỏi cô nhỏ: “Kia…… Cô cùng chú ấy muốn làm gì thì làm đi!”
Na Na: “……”
Na Viễn ra vẻ người lớn vươn tay béo mập an ủi vỗ vỗ mặt cô nhỏ,
giống như vỗ về đứa nhỏ nói: “Hai người ở cùng một chỗ đi, cháu chỉ đi
theo cô út là được!”
Na Na: “……”
Na Na khóc không ra nước mắt, đến tột cùng là cô rất không thuần khiết
hay vẫn là đứa nhỏ nói năng không kiêng kị?
Cô hiện tại không biết nói gì, cũng thật sự không biết nên phản ứng như
thế nào.
Niếp Duy Bình vừa lòng cong khóe miệng, híp mắt hưởng thụ gật đầu:
“Nhóc con đã đồng ý vậy theo tôi đi thôi!”
Na Na: “……”
Niếp Duy Bình nói phòng ở cách quân khu tổng viện rất gần, đi chưa
đến mười phút là đến nơi.
Lúc trước trong viện vì muốn có được hắn, cố ý tài trợ cho hắn một chút
phí an gia (lấy tiền mua người ý ạ), Niếp Duy Bình cảm thấy để đó không
dùng cũng là lãng phí, liền mua căn phòng này nghĩ để đầu tư qua vài năm
nữa giá phòng đã tăng đáng kể.
Niếp Duy Bình là người ở nơi này, ở cùng người nhà nhưng hơi xa một
chút, liền coi phòng ở này là nơi nghỉ tạm thời, tỷ như thời điểm nghỉ trưa