BÁC SĨ CẦM THÚ - Trang 213

hổ đối với cô mà nói căn bản không tính là cái gì.

Na Na vừa mới đun chút nước sôi, nhìn Niếp Duy Bình thần sắc có chút

cô đơn ngồi ở trên sô pha liền rót cốc nước cho hắn.

Niếp Duy Bình đột nhiên hỏi: “Anh cô đối với cô như thế nào?”

Na Na không rõ hắn vì sao lại đột nhiên hỏi như vậy, gật gật đầu tự hào

nói: “Đương nhiên tốt lắm, anh tôi từ nhỏ đã mang tôi đi khắp nơi, thật cẩn
thận chăm sóc tôi!”

Niếp Duy Bình chỉ chỉ ghé đối diện, ý bảo cô ngồi xuống chậm rãi mà

nói.

Na Na bắt đầu mở miệng nói: “Nếu anh hỏi tôi anh tôi đối với tôi tốt

như thế nào, nhất thời thật đúng là không biết nói sao nữa……”

Niếp Duy Bình nhìn chằm chằm cốc nước trong tay, thản nhiên hỏi:

“Hai người trong lúc đó có cãi nhau hay không?”

“Đương nhiên có!” Na Na cười nói,“Có đôi khi an tôi tức giận đến mức

không buồn quan tâm tôi , nhưng chỉ cần tôi vừa khóc anh ấy liền mềm
lòng!”

Niếp Duy Bình thở dài, khó trách con thỏ nhỏ coi đứa cháu là bảo bối

như vậy……

Niếp Duy Bình chưa từng hỏi qua cô, vì sao lại một mình vất vả chăm

sóc đứa bé, nhưng hắn có thể cảm nhận được trong nhà Na Na nhất định là
đã xảy biến cố gì đó, mới có thể làm cho cô sống gian nan như vậy.

Niếp Duy Bình không muốn chủ động nhắc tới, miễn làm cho cô thương

tâm, liền nói sang chuyện khác nói: “Tôi vừa mới về bệnh viện giúp cô xin
phép, Lưu y tá trưởng không ở đấy, là Trương Vi Đống đồng ý kí đơn!”