Khó trách cảm thấy có cái gì không đúng a!
Niếp Duy Bình kia ngày ngày đều trưng cái bản mặt không đổi, tuy rằng
trước sau như một mà cao ngạo lãnh đạm, nhưng đuôi mày khóe mắt đều
ánh vẻ xuân tâm nhộn nhạo như vậy, ngay cả cái mắt kính thật chướng mắt
kia cũng không thể che dấu nổi!
Lưu Mân cười không có ý tốt: “Tiểu Bình a, cậu đây là xuân tâm nảy
mầm nha!”
Niếp Duy Bình mi máy nhảy dựng, chậm rãi khép lại tờ báo, sau đó
chậm rãi quay đầu, lạnh lùng nhìn cô: “Xuân tâm? Với ai?”
Lưu Mân ha ha cười đến thập phần sung sướng: “Còn có thể có ai, cậu
nếu không thích con bé ngốc nghếch kia thì làm sao có thể cho nó ở nhà của
cậu? Còn chạy tới hỏi tôi làm thế nào lấy lòng cháu của con bé?”
Lưu Mân khinh thường liếc mắt nhìn hắn, ra vẻ kỳ quái bổ sung: “Nếu
không động tâm cậu làm sao lại giống như con cẩu tè lên cột điện để đánh
dấu lãnh thổ như vậy, sớm đã nhìn chằm chằm con gái nhà người ta rồi!”
Niếp Duy Bình sắc mặt chuyển đen, liều chết mạnh miệng nói: “Cô ta?
Tròn xoe lại ngốc nghếch! Tôi mắt không có lẹo, não không phẳng, như thế
nào lại có thể để ý cô ta!”
Lưu Mân không cho là đúng nhún vai: “Cậu cũng đừng chối nữa! Đợi
người khác cướp mất rồi, tôi xem cậu hướng chỗ nào mà khóc a!”
Ngoài cửa có tiếng bước chân truyền đến, Niếp Duy Bình ngậm miệng,
khuôn mặt lại lãnh đạm một lần nữa mở báo ra giả bộ đọc.
Họp giao ban xong, Niếp Duy Bình rời đi đầu tiên.