BÁC SĨ CẦM THÚ - Trang 225

Trương Vi Đống đi cuối cùng, xoay mặt hỏi Lưu Mân: “Bác sĩ Niếp làm

sao vậy? Cô lại trêu chọc hắn ?”

Thời điểm giao ban, Niếp Duy Bình trưng cái khuôn mặt than làm cho

mấy hộ lý trẻ sợ tới mức lắp bắp, văn phòng ấm áp đều nhanh chóng hạ
nhiệt.

Lưu Mân nhíu mày, ý vị thâm trường cười rộ lên: “Lúc này cũng không

phải là tôi! Tôi nói chuyện tâm lý với bác sĩ Niếp, cuối cùng chưa nói xong
lại có người tới.”

Trương Vi Đống nghe mà không hiểu ra sao, khó hiểu hỏi lại: “Có ý gì?”

Lưu Mân không kiên nhẫn phất phất tay, vẻ mặt ghét bỏ nói: “Đi đi đi,

làm việc của anh đi! Một chút suy nghĩ cũng không có, anh thì biết cái gì!”

Trương Vi Đống bị mắng mà khó hiểu, vuốt cái mũi xám xịt rời đi.

Lưu Mân hừ ra tiếng, tâm tình tốt vô cùng, ngay cả khi tiêm cho bệnh

nhân, đều hận không thể ở trên tay trên lưng chích ra hình hoa!

Bất quá Niếp Duy Bình tâm tình không vui vẻ như vậy, cả ngày tâm tư

luôn phập phồng khó có thể bình tĩnh trở lại.

Hắn không phủ nhận đối với Na Na có hứng thú, cũng không thừa nhận

mình đã động tâm, nhưng Lưu Mân từng bước ép sát làm cho hắn không thể
không nhìn thẳng vào tình cảm của mình.

Niếp Duy Bình có bệnh tự biết, rất rõ ràng chính mình không được bình

thường, nếu không phải thật sự động tâm thì làm sao lại có thể cho phép
người khác tùy tiện bước vào lãnh thổ riêng của mình, lại làm sao có thể vội
vàng giữ người bên cạnh như vậy?