BẠI NHỨ TÀNG KIM NGỌC - Trang 276

Một thân ảnh rốt cuộc từ ngã rẽ hành lang đi tới.

Áo đen tóc đen kiếm đen.

Như huyền nhai tiễu bích* dưới nơi mặt trời mọc, lạnh lùng anh tuấn.

*(vách đá lởm chởm dốc thăm thẳm và sâu hun hút)

Tiết Linh Bích mặt như sương lạnh, gằn từng chữ nói, “Viên Ngạo

Sách.”

Phùng Cổ Đạo: Trước là vực thẳm, sau là hồ sâu, tiến hay lui?