BAN BIÊN TẬP ĐÊM KHUYA - Trang 166

cảm thấy thực sự quái đản.

Mà khi An Dạ nhìn thấy gương mặt của con búp bê này thì không thốt

nổi thành lời.

Bất cứ ai nhìn thấy nó đều không thể kháng cự mà nhặt lên, gương

mặt của nó như phảng phất mang theo một luồng sinh khí.

Khóe miệng con búp bê hơi cong, đôi mắt nheo lại, dường như thật sự

đang cười, mang theo cảm giác vui vẻ, làm người nhìn sinh ra ảo giác.

Thậm chí chính An Dạ cũng cảm thấy chỉ cần mình vô ý chớp mắt

một cái thôi, con búp bê này sẽ mở miệng nói chuyện ngay lập tức.

"Là mày đã giết người hay sao?" Bạch Hành lại hỏi một câu.

Con búp bê híp mắt, cũng không có trả lời.

Tiểu Chu ngược lại phụt cười ra tiếng, nói: "Búp bê làm sao biết nói

chuyện?! Các người là lậm chuyện cổ tích hay sao? Chơi đủ chưa? Đủ rồi
thì tôi phải dọn dẹp, lỡ đâu con búp bê vượt ngục thì sao?"

"Ừ! Rất có thể nó sẽ vượt ngục đấy." Bạch Hành nói một câu không

đầu không đuôi làm người khác khó hiểu.

Tiểu Chu đem con búp bê mang đi, một lát nữa anh ta còn phải cùng

những người khác đi một chuyến đến hiện trường giết người, An Dạ và
Bạch Hành cũng quyết định đi theo.

Trên đường đi, An Dạ vẫn còn tự hỏi đến cuối cùng là búp bê thật sự

biết nói hay là chỉ số thông minh của hung thủ cao đến nỗi có thể trốn thoát
khỏi căn phòng bị khóa từ bên trong mà không để lại chút dấu vết nào?

Nếu là sự kiện ma quái thì bất cứ chuyện kì lạ nào cũng có khả năng

xảy ra.

Liên Kết Chia Sẽ

** Đây là liên kết chia sẻ bới cộng đồng người dùng, chúng tôi không chịu trách nhiệm gì về nội dung của các thông tin này. Nếu có liên kết nào không phù hợp xin hãy báo cho admin.