không thể đứng dậy được nữa, vì làm thế thật khiếm nhã, đành ngồi lại tiếp
anh. Thì hãy thận trọng, họ đang nói về việc gì đó không được hay ho lắm
đâu và chưa biết chừng, lại nói về chính anh hoặc người cộng tác gần gũi
với anh cũng nên. Cải dẫu đi bộ đội, rồi chuyển ra dân sự đã lâu, nhưng chỉ
ở trên Tỉnh, làm việc với cán bộ lãnh đạo cấp Huyện, Thị hoặc Trưởng phó
ban ngành trên Tỉnh là chính, ít khi làm việc trực tiếp với cán bộ phòng
ban, đoàn thể ở Huyện và cán bộ Xã, Hợp tác xã. Thế nên, Cải mất khá
nhiều thời gian mỗi lần về làm việc với cơ sở, hay gặp anh chị em cán bộ
Huyện mới ở dưới Xã ấy, Xã nọ về. Thường là hỏi họ không bao giờ nói
ngay, mà cứ vòng vo, rào rào đón đón, một lúc lâu mới "nghe dư luận phản
ảnh", "một số người nói", "theo quần chúng cho biết", vân vân và vân vân.
Thật cứ như những tin tức tình báo còn ở dạng tồn nghi, chứ chẳng có gì là
thẳng thắn, thật thà, đáng tin cậy...
Thế nên, khi Cải từ nhà đạp xe về đến Huyện vẫn còn buổi làm chiều,
nhưng khác với ý định khi ở nhà đi là lên thẳng Ban Nông nghiệp gặp
Hưởng, Cải đạp xe về cơ quan.
Cô Lập vừa từ phòng đánh máy bước ra, tay cầm tập tài liệu, chắc mới
đánh máy xong, vừa nhìn thấy Cải dắt xe ngoài cổng vào, vội cất tiếng nói,
thay lời chào:
- Ơ, chú Cải về lại không có cơm rồi. Thế mà anh Thơi lại bảo chú về
qua nhà, sáng mai mới lên.
Thơi sáng nay đi với Cải xuống họp dưới Xã Tiên Thành. Cơm xong
đạp xe về Huyện trước, hẳn là đã nói với cô Lập như thế. Nên vừa thấy Bí
thư về, cô văn thư nghĩ ngay đến suất cơm chiều của Cải đã bị cắt. Nghe cô
Lập nói, Thơi cũng vội chạy ra cửa, nhìn Cải hơi ngớ ra mươi giây, rồi lắp
bắp:
- Sao anh lại lên ngay? Chắc là anh quên việc gì à!